• Trang chủ
  • Kiến thức
    • Kinh Sách Phật Pháp
    • Bản Nguyện Niệm Phật
    • Nhân Quả Báo Ứng
    • Phật Pháp & Cuộc Sống
    • Góc Tu Tại Gia
  • Tải PDF
  • Bố thí & Cúng dường
  • Ấn Tống Kinh Tượng Phật
    • Phật Pháp
  • Giới Thiệu & Liên hệ
    • Bảo mật Thông tin
  • 0 - 0 ₫
kinhnghiemhocphat.com

kinhnghiemhocphat.com

Tuệ Tâm - Bản nguyện Niệm Phật Vãng Sanh

Trang chủ » Kinh Sách Phật Pháp » Hòa Thượng Tuyên Hóa – Cuộc đời & Đạo nghiệp linh dị, kỳ đặc bậc nhất! » Trang 13

Hòa Thượng Tuyên Hóa – Cuộc đời & Đạo nghiệp linh dị, kỳ đặc bậc nhất!

30/03/2021 24/11/2021 Tuệ Tâm 11 Bình luận

Hòa Thượng Tuyên Hóa: 51. Sa Di tu khổ hạnh

Sau này Hòa Thượng thường trú tại chùa Tam Duyên, Harbin. Thời gian Hòa Thượng làm Sa Di, Ngài đã làm những việc người khác không làm được, nhẫn những chuyện người khác không nhẫn được. Dù sống trong nghịch cảnh, chướng ngại, Ngài trước sau vẫn đều tinh tấn như một. Ngài là tấm gương báu cho các đệ tử noi theo tu hành.

Hòa Thượng Tuyên Hóa kể:

Hòa Thượng Thường Nhân là trụ trì của chùa Tam Duyên. Vị Hòa Thượng này là Vương Hiếu Tử đã thủ hiếu 6 năm nơi chốn băng tuyết. Khi thủ hiếu viên mãn, mọi người trong 48 thôn xóm hợp lại cùng nhau xây chùa cho Ngài, chùa tên là Tam Duyên. Vì sao gọi là chùa Tam Duyên? Vì có ba Thầy tu sửa chùa này: Đại sư huynh là Vương Hiếu Tử, Nhị sư huynh là Mạnh Lão tu hành tức Thường Trí Đại Sư (Sư Phụ của Hòa Thượng), còn Tam sư huynh tên gì tôi quên rồi.

*

Chùa có bốn, năm mươi tăng chúng. Có khi có mười mấy người, có khi có ba, bốn mươi người. Lúc tôi mới đến chùa, không ai biết gì về tôi, còn Hòa Thượng phương trượng trụ trì có lẽ đã đi hóa duyên, không có ở chùa. Họ thấy tôi chẳng qua là một người nhà nghèo. Tôi sanh ra với bộ dạng vốn cơ hàn, tuy nghèo nhưng tôi không tham, một khi có được cái gì tôi đều vui lòng thí xả cho người khác và tôi âm thầm xả thí, chớ không muốn cho người khác biết.

Khi tới chùa tôi nói: “Tôi biết Hòa Thượng phương trượng,” nên mọi người rất vui mừng đón tiếp tôi. Sau khi xuất gia, tôi làm gì? Tu khổ hạnh, tôi tu khổ hạnh không giống như các vị là đánh máy, tụng kinh hay làm việc gì khác.

Chùa Tam duyên là một ngôi chùa rất lớn ở thôn quê, đến quét sân chùa cũng mất cả giờ đồng hồ. Tư tưởng của tôi với mọi người xung quanh không giống nhau, ngay cả cách xử sự các việc cũng không giống nhau, không giống ra sao? Thông thường mọi người chỉ thích làm những gì có lợi ích cho bản thân, tôi thì không muốn lợi ích gì, nếu là việc có ích cho chúng sinh, dù chết tôi cũng không từ chối. Còn những việc tôi làm, đa số mọi người không biết, tôi cũng chẳng cần cho mọi người biết tôi làm gì. Những việc tôi làm đều là việc mọi người không thích làm.

*

Ví dụ lúc làm Sa Di tôi chuyên lãnh việc rửa nhà cầu, đổ ống nhổ, quét chùa. Lau rửa cầu tiêu là công việc thứ nhất ở chùa của tôi. Nhà xí lúc đó không giống như bây giờ, vì làm hầm cầu ở dưới đất có mùi rất “thơm”, cho nên cần người làm vệ sinh đem nước tiểu và phân đi nơi khác. Mỗi ngày tôi đều làm công việc này, sau khi làm xong, tôi cảm thấy thân tâm mình thật thanh tịnh.

Các vị Tỳ Kheo, Tỳ Kheo Ni, Sa Di , Sa Di Ni, Ưu Bà Tắc, Ưu Bà Di, nếu muốn học với tôi thì trước tiên phải làm vệ sinh ở nhà cầu, mà không bị cảnh nhà xí dao động, tức là có “cách” rồi. Ngoài việc đó, các việc khác ví dụ như nấu cơm, làm thức ăn, nấu nước trà, nếu không ai làm, tôi đều làm cả.

*

Như ở trong chùa mọi người 4 giờ thức dậy, tôi thức dậy lúc 2 giờ để làm những việc tôi phải làm. Trước tiên thắp đèn bàn Phật, tôi phải thắp hương đâu đó đàng hoàng trước khi đại chúng vào chánh điện làm lễ. Nếu hôm nào có niệm tán hương, tôi phải nhúm lư hương với hương bột trước, để Hòa Thượng trụ trì lên dâng hương. Nếu ngày đó không niệm bài tán hương, thì tôi không phải chuẩn bị lư hương. Hương đăng là việc quản lý quét dọn chánh điện, người xuất gia gọi là Sư Hương Đăng, các cư sĩ tại gia gọi là Cư sĩ Hương Đăng.

Lúc trời rơi tuyết, tôi phải dậy sớm hơn để quét tuyết sạch sẽ cho mọi người thuận tiện lên chánh điện làm lễ. Tôi làm công việc này rất lâu, cũng không cho ai biết là do tôi làm. Tôi luôn dậy sớm, lên chánh điện sớm 5 phút, trước khi khóa công phu khuya bắt đầu và không đến trễ lần nào. Từ khi xuất gia cho đến bây giờ tôi đều áp dụng đức tánh nhẫn nại mà làm việc. Lúc đi ra ngoài tham học, bất luận là công phu sáng, chiều, giảng kinh thuyết pháp hoặc nghe kinh, lên chánh điện hay quá đường, tôi đều đến sớm, không hề bê trễ một phút nào. Đó là những việc thời quá khứ của tôi.

Ghi Chú:

Chùa Tam Duyên cũng gọi là chùa Vương Hiếu Tử, vì phước hạnh của Vương Hiếu Tử tức Vương Phúc Nhân mà chùa được kiến tạo. Ngài đã kết am thủ hiếu 6 năm. Vì danh hiếu vang lừng của Ngài đã ảnh hưởng các phú hộ ở địa phương, nên năm 1913, họ kết hợp nhau cất chùa Vương Hiếu Tử. Chùa Vương Hiếu Tử được hoàn thành vào năm 1928.

Lúc đầu do Hòa Thượng Thường Nhân (pháp danh của Vương Hiếu Tử), Thường Trí (pháp danh của Mạnh An) và Thường Nghĩa (pháp danh của Thạch Quảng Lục) ba vị Hòa Thượng chủ trì. Vì là ba vị kết bái huynh đệ với nhau, nên đặt tên chùa là Tam Duyên. Đại sư Thường Nhân làm phương trượng, tu thiền tịnh. Năm 1953 chùa Tam Duyên bị phá sửa thành trường Tiểu Học, những người xuất gia bị cưỡng bách hoàn tục.

Hòa Thượng Tuyên Hóa: 52. Tụng kinh gặp nạn

Lần đầu tiên Hòa Thượng đọc Kinh Địa Tạng, Ngài như bắt được của báu. Ngài phát tâm mỗi ngày quỳ trước bàn Phật, chân thành tụng kinh Địa Tạng. Không ngờ lúc Hòa Thượng ở chùa Tam Duyên, niệm kinh trước điện Phật lại gặp nạn sỉ nhục, đúng là “Muốn học tốt, oan nghiệt tìm, muốn thành Phật trước thọ ma.”

Hòa Thượng Tuyên Hóa kể:

Bây giờ tôi nói cho các vị nghe về cái quá trình tụng Kinh Địa Tạng của tôi. Mùa Đông, năm tôi 15 tuổi là lần đầu tiên thấy Kinh Địa Tạng. Trước đó tôi không biết gì về Kinh Phật. Có một cơ hội ngẫu nhiên đưa đến, tôi phát hiện ra quyển Kinh Bổn Nguyện Địa Tạng Bồ Tát. Tôi chỉ đọc qua một lần đã khiến tôi cảm động không nguôi. Ngài Địa Tạng thật quá từ bi tha thiết đối với chúng sanh mà chúng sanh lại không biết. Từ bi thay, Địa Tạng Bồ Tát.

*

Do đó tôi pháp tâm mỗi ngày trước bàn Phật kiền thành tụng một bộ Kinh Địa Tạng. Tụng một bộ Kinh cũng mất khoảng 2 tiếng đồng hồ. Lúc đó tôi mặc quần vải, sàn chánh điện thì lót gạch, tôi chỉ chú tâm tụng niệm kinh, đầu gối bị trầy, tôi cũng không biết đau, càng tụng càng thấy vui. Nhưng khi tụng đến 100 ngày thì bị ma chướng nên tôi phải đình chỉ. Người tu hành nếu không dụng công tu hành, sẽ không có ma lại khảo nghiệm. Nếu có chút thành tựu ma sẽ tới khảo nghiệm coi các vị có định lực hay không?

Lúc tôi tụng Kinh Địa Tạng, có một vị cư sĩ đến chùa cúng dường. Ông ta thấy tôi quỳ tụng kinh, bèn khen tôi với các người khác rằng: “Thầy đó dụng công như vậy, tinh tấn hết sức …” Khi vị cư sĩ đó vừa đi khỏi là các thầy ở trong chùa ráp lại mắng tôi: “Thầy làm bộ làm tịch cố ý cho các cư sĩ thấy như mình đây tu hành dữ lắm vậy, đó là thầy phan duyên đấy!” Lúc đó tôi cũng không cãi lại, mà tự trong tâm mình biết là vì muốn tu hành nên mới tụng Kinh thôi!

*

Nhưng từ đó về sau, tôi thường bị la rầy một cách vô lý. Như trước khi tụng Kinh, các Thầy mắng tôi là “Đồ giả đò tu hành!”; tụng Kinh xong lại bị mắng là “giả đò tu hành, giả bộ xong rồi hả?” Ngày nào tôi cũng bị mắng như vậy, nhưng tôi đều nhẫn chịu, chẳng nói lại một tiếng nào. Tụng đến 100 ngày thì ma chướng thật đến.

Một hôm ngay vừa lúc tụng Kinh Địa Tạng xong, một vị Đại sư huynh chạy đến trước mặt tôi, không nói năng gì rồi đánh cho tôi một trận và mắng tôi rằng: “Thứ chú mày trốn ở đây để khỏi làm việc hả! Mọi người ai nấy đều làm việc, còn chú mày ở đây giả vờ tụng kinh để biểu diễn cho người ta thấy à! Chùa này không có chỗ cho chú mày tu đâu, chú mày có công đức gì mà ở đây tu hành chớ?” Thế là tôi đình chỉ không tụng Kinh Địa Tạng nữa.

Tu hành không phải là chuyện dễ, thời thời khắc khắc đều gặp chướng ngại. Tôi sống trong nghịch cảnh ấy vốn không thối chí mà vẫn tinh tấn như thường lệ! Ngày nay các vị quá ư hạnh phúc gặp được đạo tràng tốt như vầy, vì không bị ai mắng cũng không bị người đánh, tự tại biết là bao! Tôi hy vọng các vị luôn tinh tấn chớ biếng lười!

Hòa Thượng Tuyên Hóa: 53. Châm ngôn chữ Nhẫn

Mạnh Tử nói: “Trời muốn giao trọng trách cho người nào, trước tiên người ấy phải chịu khổ về tâm thần lẫn thể xác, phải chịu đói cùng sự thiếu thốn. Dù vậy họ vẫn không nhiễu loạn mà chuyên nhẫn nhục hầu tăng trưởng sức chịu đựng.” Nhìn chung về cuộc đời Hòa Thượng thì cũng giống như đoạn văn nói trên. Vì vậy Hòa Thượng thường thường chỉ dạy đệ tử: “Nhẫn là vật vô giá, nhưng người ta không dùng đến nó, nếu biết dùng lòng nhẫn, mọi chuyện đều giải quyết ổn thỏa”.

Hòa Thượng Tuyên Hóa kể:

Suốt cuộc đời, tôi đều dùng hai chữ “Nhẫn nại” làm câu châm ngôn. Bất cứ trong hoàn cảnh nào, tôi tuyệt đối nhẫn nại cả thân lẫn tâm. Dù ở trước mặt Sư Phụ hay không, tôi làm đệ tử trước sau gì cũng không dám nổi giận. Vì sao? Vì Sư Phụ của tôi, không “dữ dằn” như tôi. Sư Phụ tôi rất từ bi, nếu tôi nổi nóng, Sư Phụ sẽ không ăn cơm và nói: “Tôi dạy tên đệ tử này, mà dạy cũng không xong nữa!” Vì không muốn làm cho ông già buồn phiền không ăn cơm, nên tôi không dám nổi nóng. Vậy tôi có tánh nóng nảy không? Lòng sân của tôi thì lớn hơn ai hết, nhưng vì xuất gia tu hành, nên đã sửa đổi rồi.

*

Tôi thường nói với các vị, lúc tôi mới xuất gia ở chùa, thúc, sư bác, sư huynh, sư đệ đều ăn hiếp tôi, la rầy tôi, cũng có khi đánh tôi, thậm chí sư cháu cũng hiếp đáp la lối tôi. Người này chửi, người kia đánh, mưa gió từ bốn phương tám hướng đều đổ ập tới, họ muốn xua đuổi tôi ra khỏi chùa. Lúc đó vì thủ hiếu ở mộ phần, có chút định lực nên ở chùa dù bị đánh, bị chửi, tôi đều hoan hỷ nhận chịu. Chứ không giống quý vị, bị người ta nói vài câu, dằn không được là cho nổ liền.

Các vị cũng sẽ nói: “Họ đối với Thầy như vậy, có phải vì Thầy đã không giữ quy củ?” Không phải đâu, tôi rất giữ quy củ. Tại sao họ hiếp đáp tôi như thế? Vì họ thấy tôi cái gì cũng không biết, cho nên họ ăn hiếp tôi. Lúc nhỏ tôi thích đấu võ đánh lộn với người ta, nhưng khi tôi xuất gia, lúc ở chùa dường như đã trở thành người không có khả năng gì hết, chỉ biết ăn cơm, cái gì cũng không biết làm, cho nên mọi người mới coi thường tôi.

Lúc đó tôi tu nhẫn nhục thật có công phu. Ai mắng hay đánh tôi, tôi cho là họ giúp tôi, coi thử tôi có còn nóng tánh không. Lúc đó, tôi tuy còn trẻ, tánh cũng nóng, nhưng vẫn giữ tâm bình khí hòa tiếp nhận khảo nghiệm. Các vị đừng tưởng hiện tại có Vạn Phật Thánh Thành, được Thiên Long Bát Bộ hộ trì là từ dưới đất mọc lên mà đó là do hiệu quả của mấy chục năm tu sức nhẫn nhục mới thành.

*

Cho nên tôi nói: Ma là mài dũa cho chánh đạo. Vì là Chánh đạo nên mới có ma. Càng dũa càng sáng bóng. Muốn sáng bóng cần phải dũa mài. Dũa sáng như trăng mùa Thu, trong không trung chiếu chúng ma. Chúng ma bị chiếu tan. Hiện ra bổn lai Phật. Ba đại tông chỉ của Vạn Phật Thành là: Dù lạnh chết không phan duyên. Dù đói chết không hóa duyên. Dù nghèo chết không cầu duyên. Đó là một bài miêu tả chân thực của tôi.

Các vị phải nhớ về sau là “Lạnh chết cũng đứng trước gió. Đói chết vẫn đi thẳng người, phải làm như ngọn nến trước cơn gió táp, vàng rồng đốt trong lửa đỏ” cái gì cũng không sợ. Lúc ở Đông Bắc, mùa đông mùa hè gì tôi cũng mặc ba lớp áo vải. Bên trong một lớp, bên ngoài là hai lớp, đều là vải vá, vá từng mảnh từng mảnh một.

Tôi không sợ các vị khinh rẻ tôi, vì tôi vốn xuất thân trong gia đình nghèo khổ. Tôi có “Lạnh không?” Lạnh chớ! Lạnh, thì tại sao phải mặc như vậy?” Vì tôi muốn “dù lạnh chết cũng không phan duyên.” Mùa Đông ở Đông Bắc, tuyết rơi dầy ba thước, tôi không mang vớ, chỉ mang giày vải La Hán (cho người tu) đi các nơi.

*

Có một số người nói: “Thầy đó thiệt có đức!” Thật ra không phải tôi có đạo đức gì, chỉ qua tôi biết nhẫn, không sợ lạnh, không sợ đói. Cho nên tôi nói: “Lạnh chết đứng trước gió, đói chết vẫn đi thẳng người” là nghĩa vậy. Tôi lúc đầu luyện tập không mặc áo len, cũng thấy lạnh ghê lắm, nhưng lạnh riết rồi thành quen và không còn sợ nữa!

Ở Đông Bắc khí trời lạnh đến cứng lỗ tai, rất đau, nếu các vị lấy tay vuốt một cái là có thể sứt lỗ tai ra! Nhưng tôi cũng không đội nón, hai tai của tôi không bị rớt, vì tôi chịu quá lạnh mà thành, tôi đã thoát qua cái lạnh cóng. Lúc đầu bị lạnh cóng, tôi thấy đau buốt như kim đâm, đau khinh khủng. Sau đó tôi cứ để cho nó đau, mặc kệ mày! Rớt thì rớt –có sứt tai cũng kể như không! Rồi tôi cũng nhẫn qua được.

Tôi có thể nhẫn được lạnh và nóng. Lúc thời tiết nóng nhất, nóng đến độ đầu óc choáng váng, mắt nổi hoa đốm; lúc đi đường tôi thấy trời đất xoay chuyển, mắt tối sậm, nhưng tôi chỉ cần ngồi xuống nghỉ một chút là hết. Tôi dùng hai chữ “nhẫn nại” làm pháp bảo, để khắc phục tất cả khó khăn như nhẫn rét, nhẫn nóng, nhẫn gió, nhẫn mưa, nhẫn đói, nhẫn khát, tất cả đều là nhẫn, tuyệt đối không chịu đầu hàng.

Ghi chú:

Đệ tử Đàm Quả Thức kể: Nhớ lại lúc tôi còn nhỏ ở Hồng Kông. Một hôm tôi thấy dưới bàn chân của Sư Phụ có một lớp da rất thô, dầy khoảng vài phân. Vì tôi sanh tại Hồng Kông nên tôi chưa bao giờ thấy qua bàn chân nào như vậy. Tôi không dằn được nên hỏi Sư Phụ vì sao bàn chân của Sư Phụ có một lớp da dầy giống như mang thêm một lớp giày lót vậy. Sư Phụ đáp vì hồi nhỏ Ngài thường hay đi chân không nên bị như vậy.

Tôi hỏi Sư Phụ: “Đi như vậy không đau sao?”

Sư Phụ đáp:” Đương nhiên là khó chịu, nhưng nhẫn chịu một chút là sẽ qua thôi! Tu hành là phải nhẫn nại!”

Nghe Sư Phụ nói xong, tôi càng thêm khâm phục sự tu khổ hạnh và đức hạnh thương trời lo người của Ngài. Sự dạy dỗ từ bản thân cho đến lời lẽ của Sư Phụ đã khiến cả đời tôi thọ dụng không bao giờ cùng tận!

Đang tải đánh giá...
  • Facebook
  • Twitter (X)
  • LinkedIn
  • Pinterest
  • Tumblr
  • Zalo
Trang: Trang1 Trang2 Trang3 Trang4 Trang5 Trang6 Trang7 Trang8 Trang9 Trang10 Trang11 Trang12 Trang13 Trang14 Trang15 Trang16 Trang17 Trang18 Trang19 Trang20 Trang21

Bài viết liên quan

Tam Thừa Phật giáo là gì?
Nghi thức trì tụng Ngũ Bộ Chú
Nghi thức trì tụng Ngũ Bộ Chú
Tam Quy Ngũ Giới giảng giải
Tam Quy Ngũ Giới giảng giải

Chuyên mục: Kinh Sách Phật Pháp

Bài viết trước « Sự thật về Cầu Cơ
Bài viết sau Huệ Viễn Đại Sư là sơ Tổ Liên Tông »

Reader Interactions

Bình luận

    Để lại một bình luận Hủy

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

  1. Diệu Hoa viết

    13/01/2025 lúc 19:34

    Nam mô A Di Đà Phật
    Thưa thầy, Ngài Tuyên Hóa là bậc Thánh Tăng đại từ đại bi, mọi việc làm ý nghĩ lời nói của Ngài đều làm lợi cho chúng sanh, Ngài là tấm gương sáng trong Phật Pháp…
    Đệ tử nghe lời dạy của Ngài hiểu ra rất nhiều,…
    Thưa thầy trước kia đệ tử không đến mức giải đãi, nhưng cũng không tinh tấn, cứ ngày nào có công khóa niệm phật 01 lần là được, mọi việc với đệ tử đều tốt. Đến lúc đệ tử tinh tấn niệm phật, lạy phật thì chướng nghiệp ùn ùn kéo đến : bệnh tật, mất tiền vì tin người…. Đệ tử có lúc cũng hơi phiền não : sao mình nhiều niệm phật lạy phật mà nghiệp không bớt, lại đến nhiều hơn. Giờ nghe Ngài dạy mới hiểu ra, chỉ biết gắng nhẫn cho từ từ qua lúc chướng nạn
    Cảm ơn thầy rất nhiều, bài viết quá hay giống như Ngài Tuyên Hóa đang giảng pháp
    Nam mô A Di Đà Phật

    Trả lời
    • Tuệ Tâm viết

      15/01/2025 lúc 09:53

      Nam mô A Di Đà Phật.

      Nghiệp của chúng sanh vô lượng vô biên, trả hết lớp này lớp khác lại hiện ra. Nếu không tu tập thì nhân nào quả đó, trả cho bằng đủ mới thôi, còn như tu tập, trong 10 phần chỉ phải trả một hai. Nếu Phật A Di Đà không lập siêu thế nguyện, chúng ta ở trong thời mạt này ắt vô phương ra khỏi sanh tử. Nay gặp được pháp rồi, gắng an nhẫn mà niệm Phật, rồi đến cũng sẽ đến lúc giông bão đi qua, trời quang mây tạnh.

      Trả lời
« 1 2

Sidebar chính

Phá mê & Sanh tín

Hiểu Luật Nhân Quả như thế nào là đùn với lời Phật dạy

Hiểu Luật Nhân Quả như thế nào là đúng với lời Phật dạy

25/11/2024 57 Bình luận

Hiểu Luật Nhân Quả như thế nào là đùn với lời Phật dạy

Đức Phật thuyết Pháp bằng ngôn ngữ gì

18/06/2024 15 Bình luận

Cách cúng đầu năm mới, cúng tất niên

Cách Cúng Đầu Năm Mới

01/12/2021 89 Bình luận

Niệm Phật Tông Yếu-Pháp Nhiên Thượng Nhân

Niệm Phật Tông Yếu – Pháp Nhiên Thượng Nhân

24/10/2021 42 Bình luận

Trùng Tang chỉ là trò lừa bịp

Trùng Tang: Là thật hay cú lừa xuyên thế kỷ nhân danh Tâm Linh

27/09/2021 44 Bình luận

Đồng bóng còn gọi là Đồng cốt

Sự thật về Đồng bóng

13/04/2021 20 Bình luận

Lời Phật dạy về Hiếu đạo

Lời Phật dạy về Hiếu đạo

06/04/2021 35 Bình luận

A La Hán

A La Hán và 18 La Hán là ai

16/01/2021 6 Bình luận

Phật tử tại gia

10 điều quan trọng Phật tử tại gia cần biết.

31/12/2020 19 Bình luận

Cách thay đổi vận mệnh

Cách thay đổi vận mệnh

11/03/2020 38 Bình luận

Bài viết nổi bật

Mang thai nen tung kinh dia tang

Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện

30/10/2020 773 Bình luận

Cách niệm Phật tại nhà

Cách niệm Phật tại nhà

09/04/2020 553 Bình luận

Cách giải nghiệp phá thai

Cách giải nghiệp Phá thai

22/05/2019 394 Bình luận

Nghi thức niệm Phật chuẩn nhất

Nghi thức niệm Phật chuẩn nhất – Pháp sư Huệ Tịnh soạn

12/08/2019 295 Bình luận

Chép hồng danh Phật

Chép Hồng Danh Phật – Công đức lớn, dễ thực hành

24/09/2021 186 Bình luận

Thủ dâm

Thủ dâm tác hại khôn lường

29/08/2019 178 Bình luận

Ấn Tống Kinh Tượng Phật

  • Máy niệm Phật đặt nghĩa trang Máy niệm Phật ngoài trời
    Được xếp hạng 5.00 5 sao
    0 ₫
  • Tượng Phật A Di Đà để trên xe Ô Tô Tượng Phật để xe Ô tô cực đẹp
    Được xếp hạng 5.00 5 sao
    0 ₫
  • Ấn Tống Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Kinh Địa Tạng
    Được xếp hạng 5.00 5 sao
    0 ₫
  • Ấn tống Kinh Quán Vô Lượng Thọ Phật Kinh Quán Vô Lượng Thọ Phật
    Được xếp hạng 5.00 5 sao
    0 ₫
  • Ấn Tống Tượng Phật A Di Đà Thờ Cúng Tại Nhà Tượng Phật A Di Đà Thân Vàng Tịnh Tông - 70 cm
    Được xếp hạng 4.91 5 sao
    0 ₫

Bản quyền © 2026 · Kinh Nghiệm Học Phật