Luật Nhân Quả là một quy luật của tự nhiên, chỉ cho sự vận hành bất biến từ Nhân, Duyên đến Quả của vạn vật. Nó hiện hữu, tồn tại và chi phối vạn vật trong vũ trụ, không phụ thuộc vào chuyện bạn biết hay không biết, cũng không phụ thuộc vào việc bạn tin hay không tin. Ví như ta đói thì phải ăn, khát thì phải uống, tự nhiên vốn là như vậy.
Nói về Luật nhân quả thì phần lớn người thế gian đều hơi… tin tin và điều đầu tiên là họ nghĩ ngay đến Phật pháp. Sở dĩ người ta hơi tin tin, sở dĩ người ta còn nghi, sở dĩ người ta nửa tin nửa ngờ là bởi vì họ chỉ biết đến cái nhân quả của Thế gian -Tức là gieo nhân gì gặt quả nấy, nhưng lại xảy ra ngay trong một đời – Chứ không biết rằng, cái nhân quả ở trong Phật pháp mà đức Phật giảng là nhân quả ba đời – Tức là cũng gieo nhân gì gặt quả nấy, nhưng cái nhân quả này thông suốt ba đời, quá khứ, hiện tại và vị lai.
*
Ví như ta gieo một nhân thiện ác, quả báo hưởng phước hay tai họa chắc chắn phải thọ nhận. Nhưng quả này trổ lúc nào lại phải tùy thuộc vào Nhân Duyên. Cho nên cùng một nhân đã gieo mà có người ngay trong đời này thọ quả, có người đến kiếp sau thọ quả, nhưng cũng có người đến rất nhiều kiếp về sau mới thọ quả. Còn sở dĩ người ta nghe đến hai chữ nhân quả liền nghĩ ngay đến Phật pháp là bởi vì hết thảy đều tưởng rằng Phật pháp tạo ra luật nhân quả.
Họ đều không biết rằng: Luật nhân quả là một quy luật vận hành của tự nhiên, của toàn thể vũ trụ nhân sinh. Đức Phật Thích Ca, bằng Tuệ nhãn của mình, ngài thấu triệt sự vận hành của quy luật nhân quả nên giảng cho chúng ta, chớ Ngài không có tạo ra luật nhân quả.
Chính vì không hiểu đúng về luật nhân quả nên khi thấy người làm ác mà sống khỏe mạnh, giàu có, chẳng phải trả giá gì, người ta liền nghĩ ngay rằng không có nhân quả. Kế đó hủy báng rồi không ác nào chẳng làm. Kết cục, vì tâm khởi niệm ác, miệng nói lời ác, thân làm việc ác nên phúc đức bị suy hao, thọ mạng giảm dần, chết đi liền đọa vào tam ác đạo. Ác nghiệp di họa đến cả tổ tiên, con cháu mà không hề hay biết. Hết thảy đều do thiếu trí huệ mà tự chuốc lấy tai họa, thật vô cùng đáng tiếc!
*
Như hai nhân vật Tào Tháo và Quan Công là những tấm gương điển hình. Thời Hán Hiến Đế, Tào Tháo làm Thừa Tướng, gian hùng bậc nhất, chuyên đoạt uy quyền, không ác nào chẳng làm. Những việc ông ta làm nổi tiếng từ cổ đến kim, không ai không biết. Mục đích để tăng thêm quyền lực và danh vọng cho bản thân. Ông ta vốn muốn khi mình chết đi, con mình sẽ làm vua. Nhưng ngay sau khi ông ta vừa chết, con cả là Tào Phi soán ngôi. Xác cha chưa liệm, Tào Phi đã dời hết cả phi tần đưa sang cung mình.
Tào Tháo chết đi, mãi mãi đọa trong ác đạo, đến hơn một ngàn bốn trăm năm sau. Vào đời Càn Long nhà Thanh, tại Tô Châu có người giết heo, moi gan phổi ra, thấy đề hai chữ Tào Tháo. Xóm giềng có thanh niên trông thấy sợ hãi vô cùng. Anh ta liền xuất gia, lấy pháp danh là Phật An. Sau này khi sắp vãng sanh về Cực Lạc Tịnh độ, Ngài Phật An mới kể lại. Chuyện này được ghi trong Tịnh Độ Thánh Hiền Lục. Tào Tháo một đời oanh liệt, sử sách lưu danh. Vậy mà chết đi hơn 1400 năm vẫn còn đọa làm thân lợn.
Còn như ngài Quan Công, do lúc sống ngay thẳng, chánh trực nên sau khi chết đi tái sanh làm Thần. Đợi đến khi Trí Giả Đại Sư thành đạo, liền đủ duyên đến quy y cùng Tổ. Từ ấy đến nay, ngài trở thành bậc đại Hộ Pháp ở trong Phật giáo.
*
Cho nên, Nhân quả báo ứng đúng thật như bóng với hình, thập phần kinh sợ! Và chúng ta, đợi được đến lúc tin nhận được thì thường cũng đã quá muộn rồi.
Nhân quả báo ứng là nền tảng mang tính bản lề ở trong Phật pháp. Và nếu không nắm chắc về luật nhân quả, bạn sẽ không bao giờ nhập đạo được. Vì thế nên trong tập ngày hôm nay, tôi sẽ y cứ nơi kinh điển và pháp ngữ của chư tổ sư để giúp bạn minh bạch về Luật Nhân quả.
Tôi tin rằng bất cứ ai, một khi thấu triệt được nhân quả báo ứng sẽ luôn có một cuộc sống bình an, hạnh phúc. Bởi vì sao? Bởi vì chúng ta hiểu rằng vạn sự giàu nghèo, sang hèn, thành bại, được mất, bệnh tật, hoạn nạn trong cuộc đời của ta, đều là do nghiệp nhân quả của chính ta cảm thành, chớ không do bất kỳ ai hay bất kỳ thế lực nào tác động.
*
Nhờ đó ta sẽ không vì bệnh tật, hoạn nạn mà mê tín đi cầu cúng quỷ thần, ta sẽ không vì khốn khổ mà oán trách trời người, ta sẽ không vì nghèo túng mà ganh tị với người giàu có, và ta sẽ không vì tham cầu những điều không thể mà bị lửa tham sân si thiêu đốt ngày đêm. Ta sẽ sống một cách an nhiên giữa dòng đời vội vã, ta sẽ biết trân trọng những gì mình đang có, rồi rộng làm những điều thiện lành, lánh xa việc xấu ác. Để rồi nhờ đó, thay đổi số phận của chính mình.
Người thấu hiểu nhân quả nên chỉ làm lành, không làm ác. Vì thế, trên thuận với lẽ tự nhiên của trời đất, dưới hợp với đạo làm người, nên tự nhiên chiêu cảm được phước báo an vui vậy!
Luật Nhân quả là gì
Nhân quả là một quy luật vận hành của tự nhiên chỉ cho sự vận hành bất biến từ nhân, duyên đến quả của vạn vật, nó hiện hữu, tồn tại và chi phối vạn vật trong vũ trụ, không phụ thuộc vào chuyện bạn biết hay không biết, cũng không phụ thuộc vào việc bạn tin hay không tin. Ví như ta đói thì phải ăn, khát thì phải uống, tự nhiên vốn là như vậy.
Luật nhân quả xảy ra như thế nào? Bất cứ một hành động nào của chúng ta, cho dù từ thân ta làm, hay miệng ta nói và từ ý nghĩa của chúng ta phát ra cũng đều sẽ tạo ra một nhân, phật pháp gọi là nghiệp. Cái nhân này khi đã gieo xong thì nó lưu vào tàng thức, tức là thức thứ 8 của chúng ta. Nó nằm ở đó, chờ đến lúc đủ duyên sẽ trổ thành quả. Duyên này có thể đến bất cứ lúc nào, có thể trong sớm chiều, có thể ít năm sau, có thể đến kiếp sau, hoặc có thể đến nhiều kiếp về sau.
Chúng ta không thể biết duyên đến vào lúc nào nhưng có một điều chắc chắn rằng đã có nhân thì phải có quả. Quả này nó tương ứng với cái nhân mà ta đã gieo, vì thế nên gọi là nhân quả báo ứng.
*
Và dù bạn có tin hay không thì hãy thử suy ngẫm điều này: Suốt cuộc đời ta cứ tưởng mình quyết định mọi sự mà không biết rằng thực ra tất cả mọi sự trong đời ta đều do nhân quả của chính ta chi phối, dẫn dắt.
Luật nhân quả như một đạo diễn, ở trong vô hình, âm thầm thúc đẩy, dẫn dắt ta hưởng phước, chịu họa theo đúng những gì mà chúng ta đã gieo trong nhiều kiếp về trước…. Và nếu không nhờ được đức Phật chỉ dạy, ta không bao giờ có khả năng thoát khỏi được sự thao túng của luật nhân quả. Bạn thử tĩnh tâm suy ngẫm lại xem, từ học hành thi cử, công việc, bạn bè, hôn nhân, con cái….có đúng là như thế hay không?…
Tuệ Tâm 2024




Như Hoa viết
Con chào Thầy ạ. Thầy cho con hỏi: bố mẹ 2 bên nội ngoại của con không theo Phật, vậy con niệm Phật hàng ngày con triệu thỉnh thần thức cho bố mẹ con được không ạ? (Bố đẻ con đã mất, còn mẹ đẻ con và bố mẹ chồng vẫn còn ạ). Bác con cũng mới mất, vừa qua 49 ngày thì con muốn triệu thỉnh bác để cầu cho vong linh bác được siêu thoát về Tây phương Cực lạc có được không ạ? Con cũng mới tu tập thầy ạ.
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
1. Khi vào thời khoá, nhờ Phật lực, bạn có thể triệu thỉnh bất cứ ai. Tốt chứ không sao cả.
2. Người mất qua 49 ngày thường đã tái sanh trong Lục đạo. lúc này bạn chỉ có thể giúp họ tăng phước đức nhờ hồi hướng công đức mà thôi, không thể nào vãng sanh Cực Lạc được! Nhờ công đức hồi hướng ấy, họ sẽ được tăng trưởng phước báu, nếu tái sanh trong hai cõi trời người. Còn như họ đang đoạ trong Tam ác đạo, sẽ nhờ công đức ấy mà sớm được sanh vào các cõi thiện lành.
LH viết
Nam Mô A Di Đà Phật
Thưa thầy, Gần nhà con có anh này đẻ đứa con nào ra cũng bị dị tật, đi khám thì chẳng phải chất độc da cam. Sau mới biết rằng anh này hồi trẻ đi chơi động chạm vào xương cốt người khuất, mẹ con u mê bói toán, nghe thấy thế là bào anh này xem bói làm lễ, sau này anh này đẻ đứa con thứ 3 ra thì không dị tật, sống như người bình thường. Con chẳng biết họ làm lễ gì, để xin lỗi hay để bắt nhốt người đã chết kia nữa ?? Nhưng con có nghe rằng kẻ phàm phu thì không nên xen vào nhân quả của người khác, con cũng biết mọi chuyện đến với mình là do nhân đã gieo không trách cứ ai được, nhưng nhiều lần con cứ nghĩ có phải do mẹ con xen vào nhân quả người khác rồi mới khiến chuyện gia đình lục đục tan nát, em trai con tự sát khi còn trẻ, chính con trước kia cũng nhiều lần muốn tự sát dù khi đó chẳng có chuyện gì xảy ra, ngày ấy con luôn cảm giác như có suy nghĩ gieo vào đầu/ hoặc lời thì thầm bảo con làm việc đó, chị gái con đẻ con ra thì bị dị tật, mắc bệnh hiếm…. Con không oán trách gì mẹ con, chỉ muốn khuyên bà bớt bói toán và bớt xen vào chuyện người khác, kẻo mang hoạ vào thân, nhưng mẹ con u mê bói toán, lại luôn nghĩ việc mình làm là giúp người khác, là việc tốt, còn rủ người khác vào con đường bói toán nữa. Bà luôn đổ mọi thứ tồi tệ diễn ra là do ma quỷ, chưa từng một lần nhìn nhận lại lỗi sai bản thân mình trong việc đối xử với gia đình và con cái,… Thưa thầy, có cách nào để bà ấy bớt u mê bói toán không ạ, vì con có giải thích ra sao thì bà cũng k nghe, dù cho bà thầy bói phán sai hết tất cả….
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
1. Chuyện của hàng xóm chỉ là tác dụng của quỷ thần. Việc ấy phàm phu chúng ta chỉ nên “cung kính đứng ở đằng xa”, bạn quan tâm làm gì cho nhọc đầu?
2. Chuyện can thiệp vào nghiệp của chúng sanh là việc của những người có đạo lực, phàm phu chúng ta lực ở đâu ra mà làm được chuyện ấy. Vì thế bạn chớ lo lắng, cứ sống tốt lành, gieo duyên cho ai được thì gieo, không thì thôi, miễn đừng vọng cầu độ sanh là được.
3. Bạn muốn giúp được mẹ thì giúp mình trước đã. Phải siêng năng niệm Phật, hằng ngày có Phật quang nhiếp chiếu thì mẹ cũng sẽ được lợi mà thôi, không khuyên nhủ hay giải thích được gì cả đâu!
Lê viết
Dạ.Thưa Tuệ Tâm.Con xin lỗi vì đã bình luận sai chủ đề ạ.Tuệ Tâm biết người Kogi không,nếu biết thì Tuệ Tâm thấy họ ra sao
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Tuệ Tâm chỉ biết niệm Phật thôi, những chuyện ấy không biết bạn ạ!