Hòa Thượng Tuyên Hóa: 60. Hàng phục yêu tinh Hoàng Tiên
“Đạo cao long hổ phục, đức trọng quỷ thần kính,” Hòa Thượng không ngại phiền toái mà ban ân chỉ dạy chúng sanh. Giống như chuyện xưa, Gia Cát Lượng đã bảy lần bắt và bảy lần thả Mạnh Hoạch, Hòa Thượng sau cùng hàng phục được Hoàng Tiên quỷ quyệt và truyền quy y chỉ giáo cho y.
Hòa Thượng Tuyên Hóa kể:
Bắc phương có Hồ (cáo), Hoàng Nhị Tiên, Hồ Tiên tức là Hồ Ly. Hoàng Tiên tức là Hoàng Thử Lang (chuột), người ta thường gọi là Hoàng Bì Tử. Ở Bắc phương người ta đều gọi hai loại động vật này là thần, vì chúng nó rất tiểu nhân nhỏ mọn, nếu quý vị lỡ nói sai một câu, là chúng nó khiến cho các vị sanh bịnh. Lần đầu tôi gặp một con chuột Hoàng Bì Tử này, nó khiến cho một người sanh bịnh tà rồi tới đấu pháp với tôi.
*
Tôi dùng ấn “Quyến Sách Thủ” để bắt nó. Nó đấu không lại, bèn nhập vào người bịnh, quỳ xuống lạy lục, tha thiết cầu khẩn nói: “Con muốn quy y Thầy, xin Thầy thả con đi!”
Nói nghe rất là tội nghiệp, tôi nói: “Vậy, ngươi quy y được rồi!” Và thả nó đi. Ban đầu tôi có nói là khi trở về chùa tôi sẽ truyền quy y cho nó. Nhưng khi tôi trở về chùa rồi thì sao? Bởi vì nó thích nói dối nên nó gạt tôi, chớ nó không có tới chùa. Lúc tôi ở ngay chỗ của bịnh nhân, bịnh nhân đó không sao. Đợi tôi đi rồi, bịnh tình của bịnh nhân lại tái phát. Sau đó tôi quay trở lại bắt nó.
Tôi bắt nó tổng cộng có đến ba, bốn lần. Cuối cùng tôi nói: “Ngươi mà nói dối thêm một lần nữa, ta sẽ không khách sáo với ngươi đâu! Lần này ngươi nhất định phải cải tà quy chánh!” Có như vậy nó mới không nói dối, cho nên muốn độ một chúng sanh thật không dễ chút nào.
Các vị thấy tôi độ con Hoàng Bì Tử này đây, nó đã gạt tôi năm lần bảy lượt nhưng tôi cũng không hề ghét bỏ nó. Cuối cùng vẫn truyền quy y cho nó và đặt tên cho nó là Quả Vãng. Đó là lần đầu tôi thâu Hoàng Tiên quy y. Có lẽ các vị chưa hề nghe về các sự việc này, nên cũng không mấy tin, nhưng là kinh nghiệm chính tôi đã trải qua.
Hòa Thượng Tuyên Hóa: 61. Hiếu tử tên Trịnh Đức
Tại tỉnh Kiết Lâm, huyện Ngũ Thường, ai ai cũng biết có một tiểu Hiếu Tử Trịnh Đức. Lúc 5 tuổi chú đã biết hiếu thuận cha mẹ, lạy cha mẹ, sớm tối thăm hỏi. Lúc 12 tuổi, Hòa Thượng nghe đến tên của chú, đặc biệt đến nhà hóa độ chú bé và chỉ dạy chú ta chuyên tu pháp môn Tịnh Độ.
Hòa Thượng Tuyên Hóa kể:
1. Tiểu Hiếu Tử, biện tài vô ngại
Đệ tử quy y tôi có nhiều chú nhỏ đều là tiểu đệ tử khoảng 12, 13 tuổi. Chúng nó rất biết nghe lời. Trong số đó, tôi thích nhất là chú Trịnh Đức. Chú bé này rất có hiếu. Tướng mạo của chú ta mắt, mày, chỗ nào cũng hoàn hảo. Mới thấy chú, tôi đã biết chú là người xuất gia. Vì chú có tướng tròn trịa, tai to to, rất có phước báo. Chú ta rất thông minh, rất biết quy củ, đến nay tôi cũng không quên được chú bé này.
Chú ở tại tỉnh Kiết Lâm, huyện Ngũ Thường. Lúc 5 tuổi, chú đã biết hiếu thuận cha mẹ, sáng tối đều lễ lạy thăm hỏi cha mẹ rất cung kính. Trời mùa đông, chú trùm trong mền của cha mẹ để cho chăn mền được ấm trước. Khi mùa hè, chú vào phòng cha mẹ trước để đuổi đám muỗi ra hết. Bất cứ ăn món gì, chú đều chờ cho cha mẹ ăn trước rồi chú mới ăn sau. Trong nhà từ sáng đến tối chú rối rít săn đón cha mẹ, nên ông bà đã không biết ưu sầu là gì, lo âu là sao.
*
Chú mới 5 tuổi, không ai dạy mà đã biết cung kính cha mẹ như vậy rồi. Đây là điều rất đặc biệt. Ai ai cũng đều biết chú là đứa con hiếu thảo. Có một số luận sư ngoại đạo thường hay đến gặp chú, muốn độ chú thành người ngoại đạo. Ở Đông Bắc lúc bấy giờ có nhiều ngoại đạo. Đạo lý của họ rất kỳ quái, có khi là bán bảo bối, có khi là bán ngôi Hoàng Đế, lại có khi bán ngôi Tổng Thống.
Hắn ta nói: “Anh cho tôi năm ngàn đồng, tương lai anh nhất định sẽ làm Hoàng Đế!” Người mê tín liền cho hắn ta năm ngàn đồng, để đợi kiếp sau được làm Hoàng Đế.
Hắn lại nói: “Anh đưa tôi mười ngàn đồng, anh nhất định làm chức Tổng Thống.” Hoặc nói: “Con cái của anh sau này trưởng thành đi tranh cử Tổng Thống nhất định sẽ đắc cử!”
Người có tiền liền đưa cho hắn ta mười ngàn đồng để mua chức vị Tổng Thống.
*
Có khi lại nói: “Tôi có “bảo ẩn thực” giá ba ngàn đồng. Trong tương lai khi thế giới không có lương thực, anh ngậm nó trong miệng, dù không ăn cơm bao nhiêu ngày đi nữa cũng không thấy đói.” Họ còn bán “môn bài,” rằng, nếu ông đóng môn bài này ngoài cửa thì quân binh không thể nhiễu loạn mà bảo hộ gia đình ông bình an. Lại còn bán cả “khẩu hiệu” nói: Khẩu hiệu này chưa thể tiết lộ, nếu anh mua bây giờ, đợi đến lúc tức sẽ biết. Một khi biết quân hiệu rồi, quân binh sẽ không quấy phá anh! Phái ngoại đạo thường nói các luận điệu như vậy.
Trịnh Đức hỏi Thầy ngoại đạo: “Thầy tu đạo gì?” Họ nói họ tu thân, rồi tu ra sao ra sao nữa để thành thần tiên. Trịnh Đức nói: “Phải làm sao mới có thể thành thần tiên?”
Hắn nói: “Phải ngồi thiền, phải hiếu thuận cha mẹ, rằng: “Đạo của tôi là hạng nhất, còn các đạo khác thuộc hạng nhì, tương lai họ đều sẽ quy tụ về đạo của tôi. Chú hiếu thuận cha mẹ của chú, đó là vấn đề nhỏ. Chú nay phải nhận chủ và quy tông, tin đạo của tôi mới là hiếu thuận nhất!”
Trịnh Đức nói: “Tôi nay còn nhỏ tuổi, có tư tưởng còn con nít, còn đạo của thầy thì quá lớn giống như trẻ con không học Tiểu Học mà muốn vào học Đại Học, nên không cách gì học được.”
Thầy ngoại đạo nghe nói thế, liền á khẩu không lời.
*
Trịnh Đức lại nói: “Đức Khổng Tử có nói qua ‘Công hồ dị đoan, tư hại dã kỷ,’ nghĩa là chuyên chú vào những điều dị đoan, chắn chắn có hại. Các thứ kỳ kỳ quái quái, huyền huyền ảo ảo, giống như cái gì cũng biết hết, đó là việc làm hại người. Người tu đạo nhân từ, không làm những điền khiến cho người thế tục kinh sợ! Trực tâm là đạo tràng, giống như loại thần thông này của các Thầy chỉ là một loại tác dụng của tâm thức không phải chánh pháp cứu cánh. Tôi không muốn học cái này. Thầy mới nói là nên tu thành thần tiên, phải ngồi thiền, phải hiếu thuận cha mẹ. Vậy thầy có hiếu thuận với cha mẹ của Thầy không?”
Chú ta hỏi đến đỗi Thầy ngoại đạo không còn lời gì để nói.
Trịnh Đức nói: “Cha mẹ là Phật sống trên bàn thờ, tôi không thể bỏ gần để đi cầu cái xa. Tôi nay hiếu thuận với cha mẹ tôi trước, chừng nào xong việc hiếu thuận rồi tôi mới tu đạo!” Tuy Trịnh Đức còn nhỏ tuổi nhưng chú đã biết cách biện luận với ngoại đạo như thế. Cho nên rất nhiều Thầy ngoại đạo không cách gì hóa độ chú ta mà chỉ có nước bỏ đi thôi!
2. Mới gặp Sư Phụ như đã thân thiết
Lúc đó tại huyện Ngũ Thường có một số bạn đạo nói với tôi, đứa bé này ngoan ngoãn ra sao ra sao, có rất nhiều ngoại đạo tới độ nó, không những không độ được, ngược lại còn bị nó nói đến phải cứng miệng. Tôi nghe nói có đứa bé như vậy, tự thấy xấu hổ, vì đến 12 tuổi tôi mới biết lạy cha mẹ, trong khi đứa nhỏ này từ 5 tuổi là đã biết hành đạo hiếu rồi. Vì vậy, tôi nhất định phải đi gặp đứa bé này mới được.
Nhà của chú bé ở huyện Ngũ Thường, cách chỗ tôi ở hơn 100 dặm. Có một ngày, cơ duyên thành thục, tôi bèn tới nhà chú ta. Lúc bấy giờ Trịnh Đức đã được 12 tuổi. Ngày tôi tới, chú đang ở nhà cắn hạt dưa, lấy ruột hạt dưa ra cho cha một cái, mẹ một cái, không có chút gì giả tạo, không chút gì là miễn cưỡng, khiến cha mẹ chú vui mừng không kể xiết. Chú ta bỗng nhìn ra ngoài qua cửa kiếng nói với mẹ chú: “Mẹ ơi, Sư Phụ của con đến rồi kìa!”
*
Mẹ chú nói: “Con có Sư Phụ hồi nào vậy?”
Chú nói: “Bây giờ nè, Sư Phụ đã vào sân nhà mình rồi đó!”
Nói xong bèn chạy ra nghinh đón tôi giống như đã quen biết nhau tự thuở nào rồi. Mẹ chú cảm thấy kỳ lạ cũng tiếp đón tôi vào nhà. Ở Đông Bắc, tôi thường đeo một cái bị Vạn Bảo để đựng kinh điển và các vật cần dùng, giống như các vị mang cái túi ba lô hiện nay vậy, nhưng túi của tôi thì đeo trên mình.
Vừa bước vào nhà là Trịnh Đức sớt lấy cái bị mà đeo, tôi theo chú ta vào nhà, rồi ngồi trên kháng nói chuyện với chú. Tôi nói: “Ai dạy chú lạy cha mẹ chú vậy? Phải chăng cha mẹ chú thích chú lạy ổng bả như vậy không?”
Trịnh Đức nói: “Không phải! Con nghĩ đó là điều người làm con phải nên làm, con thích làm vậy nhất!”
Tôi nói: “Lúc chú mới có 5 tuổi, còn chưa biết cái gì hết, vậy ai đã dạy chú lạy cha mẹ?”
Chú ta nói: “Có một người bà con ở huyện Song Thành nói với con là ở huyện Song Thành có 14 vị Hiếu Tử, họ đều lạy cha mẹ họ và rất hiếu thảo. Con cảm thấy không có cách gì để báo ơn cha mẹ, nên con học theo cách của họ, lạy cha mẹ con vài cái khiến cho hai ông bà không buồn phiền mà hoan hỷ vui vẻ lên một chút.”
*
“Thầy đây cũng không có ai dạy thầy, tới lúc 12 tuổi Thầy mới lạy cha mẹ của Thầy, nhưng chú từ lúc 5 tuổi là đã làm được rồi, chú đã hơn Thầy rồi đấy! Chú thật là đứa con ngoan hạng nhất!”
Trịnh Đức nghe tôi nói như vậy cũng rất vui mừng. Tôi hỏi cha mẹ của chú: “Không biết hai ông bà lúc trước đã làm phước gì, mà nay được một đứa con hiếu thuận đáo để như vầy?”
Cha của chú nói: “Vợ chồng tụi tui không có đạo đức gì, có lẽ là nhờ phước đức của cha ông, tổ tiên, cho nên mới được một đứa cháu ngoan như thế!”
Ông ta đã không tự mãn nói như: “Vì tôi làm lành lắm lắm nên mới sanh ra đứa con này để trả hiếu cho tôi!” Do điểm này, đủ chứng minh rằng cha của chú cũng là người rất biết lý lẽ.
3. Nghiêm Sư chỉ điểm pháp tu hành
Nói chuyện với họ đã hơn một giờ, tôi muốn bước xuống kháng, chuẩn bị đi về. Trịnh Đức lật đật xuống đất lấy giày của tôi. Tôi tưởng chú lấy giày cho tôi mang, ai ngờ chú lấy giày chạy đi để ở một phòng khác. Trịnh Đức trở lại nói với tôi: “Sư Phụ, hôm nay là lần đầu tiên gặp Sư Phụ, Sư Phụ nhất định ở lại ăn cơm với gia đình con nhen! Con không có làm món gì ngon, chỉ có bữa cơm chay bình thường trong nhà thôi!”
Nghe chú ta nói vậy, tôi cũng cảm thấy rất hoan hỷ. Lần đầu đến nhà chú là chú đã giữ Sư Phụ lại để dùng cơm. Đối với Sư Phụ, chú cũng rất hiếu thuận đấy! Tôi gật gật đầu làm thinh nhận lời. Chú bèn đi nấu cơm. Ăn cơm xong, tôi hỏi Trịnh Đức: “Bây giờ chú bái Thầy làm Sư Phụ, vậy có phải Sư Phụ nên nghe lời đệ tử, hay vẫn là đệ tử phải nghe lời của Sư Phụ?”
Chú nói: “Đương nhiên là đệ tử phải nghe theo lời giáo huấn của Sư Phụ, làm sao Sư Phụ lại đi nghe lời của đệ tử cho được chứ?”
Tôi nói: “Tại sao chú không đợi tôi đồng ý mà lấy giày của tôi đi, rồi mới kêu tôi ở lại chỗ của chú đây ăn cơm hả? Chú nên hỏi tôi trước, không nên dùng thủ đoạn để cưỡng bách tôi, vì chú làm vậy, há không phải là kêu Sư Phụ nghe theo lời của đệ tử sao?”
*
Tôi vừa nói xong, Trịnh Đức lập tức chạy đến trước mặt tôi, nói: “Sư Phụ, con không dám vậy nữa! Con tưởng làm vậy, Sư Phụ nhất định sẽ không đi được và ở lại!”
Tôi nói: “Chú làm vậy, há không phải là dùng thủ đoạn để cưỡng bách tôi sao?”
Chú nói: “Con nay hiểu rõ rồi, sau này không dám làm như vậy nữa đâu! Xin Sư Phụ tha lỗi cho con!”
Trịnh Đức cảm thấy tủi hổ đến muốn khóc. Vì ở Đông Bắc có nhiều tuyết, nếu chú lấy giày tôi đi, tôi không có giày thì không thể đi được. Tuy rằng tôi có thể không mang giày đi trên tuyết, nhưng rất khó chịu. Sau đó tôi dạy chú chuyên tu pháp môn Tịnh Độ mà nhất tâm niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng. Trừ lúc đi học và làm bài ra, có thời gian là chú ta niệm muôn đức hồng danh “Nam Mô A Di Đà Phật.” Tôi còn nhắn gởi cho chú một bài kệ tụng:
Niệm Phật, thường niệm đừng gián đoạn,
Miệng niệm Di Đà mãi thành phiến;
Chẳng khởi tạp niệm đắc tam muội,
Vãng sanh Tịnh Độ sẽ có phần.
Cả ngày phiền chán Ta Bà khổ,
Mới nhàm hồng trần, tâm coi nhẹ;
Trọng ý niệm cầu sanh Cực Lạc,
Buông xả niệm nhơ, quy niệm tịnh.




Diệu Hoa viết
Nam mô A Di Đà Phật
Thưa thầy, Ngài Tuyên Hóa là bậc Thánh Tăng đại từ đại bi, mọi việc làm ý nghĩ lời nói của Ngài đều làm lợi cho chúng sanh, Ngài là tấm gương sáng trong Phật Pháp…
Đệ tử nghe lời dạy của Ngài hiểu ra rất nhiều,…
Thưa thầy trước kia đệ tử không đến mức giải đãi, nhưng cũng không tinh tấn, cứ ngày nào có công khóa niệm phật 01 lần là được, mọi việc với đệ tử đều tốt. Đến lúc đệ tử tinh tấn niệm phật, lạy phật thì chướng nghiệp ùn ùn kéo đến : bệnh tật, mất tiền vì tin người…. Đệ tử có lúc cũng hơi phiền não : sao mình nhiều niệm phật lạy phật mà nghiệp không bớt, lại đến nhiều hơn. Giờ nghe Ngài dạy mới hiểu ra, chỉ biết gắng nhẫn cho từ từ qua lúc chướng nạn
Cảm ơn thầy rất nhiều, bài viết quá hay giống như Ngài Tuyên Hóa đang giảng pháp
Nam mô A Di Đà Phật
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Nghiệp của chúng sanh vô lượng vô biên, trả hết lớp này lớp khác lại hiện ra. Nếu không tu tập thì nhân nào quả đó, trả cho bằng đủ mới thôi, còn như tu tập, trong 10 phần chỉ phải trả một hai. Nếu Phật A Di Đà không lập siêu thế nguyện, chúng ta ở trong thời mạt này ắt vô phương ra khỏi sanh tử. Nay gặp được pháp rồi, gắng an nhẫn mà niệm Phật, rồi đến cũng sẽ đến lúc giông bão đi qua, trời quang mây tạnh.