Đã tu sao còn phân biệt Đại thừa và Tiểu thừa

Học phật mà còn phân biệt Đại thừa và Tiểu thừa, tất chưa hiểu sâu về Phật pháp. Cách với đạo rất xa! 

Mạt pháp tu hành, chánh pháp suy vi, ngoại đạo lừng lẫy. Người có nhân duyên phát tâm tu học Phật pháp rất hiếm. Dẫu chưa giải thoát thì cũng gieo được nhân giải thoát về sau. Vậy cũng đã tốt lắm rồi, còn hơn chẳng gieo được một chút căn lành, để muôn kiếp trôi lăn trong sinh tử. Pháp nào cũng là Phật pháp, cũng đều là hương vị của Thanh Lương. Cũng đều là phương tiện để rời xa sanh tử, phân biệt Đại thừa với Tiểu thừa để làm chi?

Phân biệt tiểu thừa và đại thừa
Phân biệt tiểu thừa và đại thừa

Đại thừa và Tiểu thừa

Đại thừa và tiểu thừa là hai trường phái tu tập chính của Phật pháp. Do thiếu bi tâm và cũng bởi trường danh sắc lợi, nên những tranh cãi về hai trường phái này liên miên không dứt. Ai cũng tự cho pháp mình tu là đúng, là duy nhất đúng. Người tu khác mình là sai, là không đúng chánh pháp. Vậy nên, tranh cãi liên miên hết đời này qua đời nọ. Việc tranh cãi chẳng mang đến lợi ích gì cho Phật pháp, cho chúng sinh. Cũng chẳng mang đến lợi ích gì cho người tu tập. Có chăng, chỉ là danh lợi dành cho những người khởi lên tranh cãi mà thôi.

Phật giáo Đại thừa và Tiểu thừa

Luận về pháp, Tổ Thiền Tâm nói: “Những pháp nào đi đến Phật quả cứu cánh, giảng thuyết rộng về giới ngoại và sự lợi tha (lợi ích cho nhiều người), đó là pháp Đại Thừa. Ngược lại, chính là pháp Tiểu Thừa. Nhưng điểm chủ yếu để phân định Đại Thừa hay Tiểu Thừa, là thuộc về tâm chớ không phải pháp. Nếu dùng pháp Tiểu Thừa hoằng hóa, làm phương tiện để dẫn đến Phật quả, thì đó chính là Đại Thừa”.

Bậc Tổ Sư đại triệt đại ngộ, kết luận đơn giản vậy thôi, nhưng người ta không muốn hiểu!

Phân biệt Đại thừa với Tiểu thừa để làm gì? Bạn muốn tu pháp nào thì cứ tu, miễn lợi người lợi mình, miễn giải thoát là được. Đúng sai làm gì, để thời gian mà tu có phải tốt hơn không? Khi giới hạnh chưa tinh nghiêm, tâm còn chưa rỗng rang thì đừng khởi phân biệt Tiểu hay Đại. Chẳng mang đến ích lợi gì cho mình và cũng không có ích cho tha nhân. Muốn được lợi ích nơi Phật pháp, đừng khởi tâm cống cao ngã mạn. Đừng khởi tâm phân biệt môn đình, đừng tranh cãi thị phi!

Không nên so sánh Phật giáo Đại thừa và Tiểu thừa

Tổ Ấn Quang nói:” Thuốc không quý tiện, lành bệnh là thuốc hay. Pháp chẳng thấp cao, hợp cơ là pháp diệu”. Hóa thân của Đại Thế Chí Bồ Tát nói như vậy, phàm phu chúng ta không tin thì còn tin ai? Sao còn khởi tâm phân biệt Đại thừa với Tiểu thừa để làm chi?

Anh bạn trì Chú Lăng nghiêm

Tuệ Tâm có anh bạn tại gia, ngày ăn một bữa, tu hành tinh tấn. Anh trì Chú Lăng Nghiêm trong chín năm ròng rã. Nhờ đó, trí tuệ và một số khả năng khác được khai mở. Tôi rất ngưỡng mộ anh vì biết anh chân thật tu trì và cũng biết rằng: Chỉ thuộc được Chú Lăng Nghiêm thôi, người căn tánh nhanh nhạy cũng phải mất sáu tháng.

Một hôm, nhân lúc trà dư anh hỏi: Chú hiểu Đại thừa và Tiểu thừa thế nào? Thiền và Tịnh có khác nhau không? Tôi buột miệng đáp: Em chẳng thấy có gì khác nhau cả. Anh mỉm cười chẳng nói gì thêm. Chưa một lần tôi thấy anh luận pháp với người. Anh bảo:” Chỉ cần thấy có người tu học Phật là vui rồi, còn họ tu pháp nào cũng được”. Người chân thật tu trì luôn đơn giản như thế đấy! Đến bây giờ anh em vẫn chơi thân, vẫn quý trọng nhau. Anh trì Chú còn tôi vẫn niệm Phật, nào có sao đâu?

Không cần Phân biệt

Sau này khi hiểu thêm được đôi chút về Phật pháp, tôi vẫn thấy Thiền và Tịnh vốn chẳng khác gì nhau. Lấy Tĩnh vào Tĩnh, lấy Động vào Tĩnh, cũng đều là vào Tĩnh cả đấy thôi. Chẳng phải pháp nào cũng đều chung mục đích cuối cùng là ra khỏi tam giới đó sao? Đã tu sao còn phân biệt pháp hơn pháp kém?

Dù chuyên tu Tịnh Độ nhưng đến giờ tôi vẫn mến thích những ai “chân thật” tu Thiền. Bởi phải nương hoàn toàn vào tự lực, người tu Thiền phải trì giới tinh nghiêm mới mong có quả ngọt. Khi Nội cảnh giới hoặc Ngoại cảnh giới phát sinh, nếu Định lực còn non yếu, tất sẽ dễ lạc vào Ngũ Ấm Ma.

Lời kết

Vậy nên, nếu bạn đã có duyên học Phật thì cứ thế mà tu. Đừng khởi tâm phân biệt Đại thừa hay Tiểu thừa làm gì, vô ích. Căn tánh và nhân duyên của mình phù hợp pháp nào thì dành thời gian tu pháp đó. Mình chưa độ được mình thì vọng cầu chi đến việc độ người.

Thế gian có khoảng hơn bảy tỉ người. Có bao nhiêu trong số đó biết tới Phật pháp đâu. Người ta biết đến Phật pháp, biết đến tu tập là tốt lắm rồi. Đừng vì hộ trì tông môn, đừng vì ngã mạn của mình mà khởi tâm lôi kéo, tranh cãi, làm tổn hại đến duyên học Phật của người khác.

Chư Tổ Sư dạy: “Tâm còn khởi phân biệt, cách với đạo rất xa”. Đoạn mất đường giải thoát của người, nhân quả không bút mực nào tả hết được đâu! Xin chắp tay, cúi đầu mong bạn ghi nhớ.

(Không nên phân biệt Đại Thừa và Tiểu Thừa)

Tuệ Tâm 2019.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *