Tông chỉ của Pháp môn Niệm Phật

Pháp môn niệm Phật là pháp tu nương vào Nguyện lực của Phật A Di Đà để thoát khỏi sanh tử luân hồi.

Chúng sanh thời mạt pháp hiện nay, nếu không có pháp môn niệm Phật, chắc chắn không thể ra khỏi sanh tử! Niệm Phật là pháp dễ tu, đặc biệt thích hợp cho người tại gia. Do người tại gia thân vướng lưới thế gian, không thể buôn bỏ hết để tu hành được.

Tông chỉ của pháp môn Niệm Phật
Tông chỉ của pháp môn Niệm Phật

Ngài Mộng Đông nói: “Thật vì sanh tử, phát Bồ đề tâm, dùng tín nguyện sâu trì danh hiệu Phật”. Mười sáu chữ khai thị này thâm sâu và khẩn thiết đến cùng cực, được Tổ Ấn Quang gọi là Đại cương tông của pháp môn Niệm Phật. Đây cũng chính là Tông chỉ của Pháp môn niệm Phật.

Tông chỉ của Pháp môn Niệm Phật

Pháp môn niệm Phật truyền thừa hoàn chỉnh nhất từ Tổ Thiện Đạo, là hóa thân của Phật Di Đà. Ngài dạy Chuyên Tu vì sợ hành nhân tâm chí bất định, bị các pháp môn khác đoạt chí. Ngài thường nói ” Dẫu cho khắp tất cả từ Sơ, Nhị, Tam, Tứ Quả thánh nhân. Các Bồ Tát Trụ, Hạnh, Hướng, Địa, Đẳng Giác. Cuối cùng là mười phương chư Phật tận hư không, trọn pháp giới. Hiện thân phóng quang khuyên bỏ Tịnh Độ, giảng cho diệu pháp thù thắng tôi cũng chẳng chịu nhận. Bởi thoạt đầu đã phát nguyện chuyên tu Tịnh Độ, chẳng dám trái nghịch nguyện ấy”.

Lại bảo: “ Chúng sanh đời Mạt Pháp thần thức chông chênh, tâm thô, cảnh tế, quán khó thành tựu. Vì thế, Đại Thánh bi mẫn, riêng khuyên chuyên trì danh hiệu Phật. Vì xưng danh dễ dàng, niệm Phật liên tục bèn được sanh ”.

Chuyên tu niệm Phật

Dù có đại thần thông, có đại trí huệ, xiển dương Tịnh Độ rộng rãi, nhưng Ngài không chuộng huyền diệu, chỉ trọng chỗ chân thật, thiết thực, bình phàm, thực tiễn để dạy người tu trì. Về Pháp môn niệm Phật, lời dạy của Ngài về Chuyên Tu lợi ích vô cùng.

“Chuyên Tu nghĩa là chỉ dùng Nguyện thiết với Tin sâu mà niệm sáu chữ Nam mô A Di Đà Phật. Từ lúc phát tâm cho đến lúc mãn phần, không mảy may xen tạp. Như thế thì vãng sanh Tây Phương vạn người chẳng sót một”.

Về sau, đúc kết lại ý của Tổ Thiện Đạo và Tổ Ấn Quang, Pháp sư Huệ Tịnh đề xướng:

Tin nhận Di Đà cứu độ

Chuyên xưng Di Đà Phật danh.

Nguyện sanh Di Đà Tịnh Độ.

Độ khắp mười phương chúng sanh.

Đây chính là Tông chỉ của Pháp môn Niệm Phật, là con đường tắt để đưa hết thảy chúng sanh lìa xa tam giới.

Phải hiểu đúng về vãng sanh trong Pháp môn niệm Phật

Bạn hay nghe rằng, muốn được vãng sanh Cực Lạc, phải niệm Phật được nhất tâm. Xin khẳng định: Điều này hoàn toàn không đúng!

Tổ Ấn Quang dạy: Pháp môn Niệm Phật đặc biệt chú trọng Tín – Nguyện. Có Tín – Nguyện nhưng chưa đắc nhất tâm cũng có thể vãng sanh. Đắc nhất tâm nhưng không có Tín – Nguyện, vẫn chẳng được vãng sanh!

Người đời phần nhiều chú trọng nhất tâm, chẳng chú trọng Tín – Nguyện, tức là đã đánh mất điều quan trọng cốt lõi nhất. Nếu lại còn sanh khởi mối nghi “chưa đắc nhất tâm, sợ rằng chẳng được vãng sanh” thì hoàn toàn trái nghịch với lòng tin chân thành, nguyện thiết tha mất rồi! Kiểu suy nghĩ này tợ hồ là suy nghĩ tốt, nhưng thật ra, nếu do đây sẽ càng tăng thêm tín nguyện để đạt đến nhất tâm thì đó là cách suy nghĩ tốt. Còn nếu do chưa được nhất tâm bèn thường nghĩ chẳng thể nào vãng sanh được thì sẽ trở thành cách suy nghĩ xấu, chẳng thể không biết!

Cần chân chánh học Phật, lựa pháp

Pháp môn Niệm Phật chỉ cần đầy đủ lòng tin chân thành, nguyện thiết tha, chí thành niệm Phật. Đến khi lâm chung ắt được Phật từ tiếp dẫn vãng sanh Tây Phương. Ví như trẻ thơ do cha mẹ nâng dắt, liền có thể về thẳng đến nhà của chính mình. Con người gần đây thích lập dị, chẳng chịu thực hiện công phu thật thà, nên mới có kẻ học Thiền tông, Tướng tông, Mật Tông.

Ba pháp môn này đều chẳng thể nghĩ bàn, nhưng đều thuộc về tự lực. Mật Tông tuy có giáo nghĩa “hiện thân thành Phật” (thành Phật ngay trong thân này). Thế nhưng rốt cuộc có mấy ai thành Phật ngay trong đời này? Đừng nói chi người học Mật chẳng thể thành Phật ngay trong thân hiện tại. Ngay cả các vị Hoạt Phật truyền dạy Mật Tông cũng chẳng phải là người có thể thành Phật ngay trong thân hiện tại được!

Pháp môn niệm Phật với cuộc sống đời thường

Pháp môn niệm Phật rất thân thiết với người tại gia. Do tại gia bị bận buộc nhiều thứ, nên chẳng thể trì giới tinh nghiêm. Tuy vậy, người niệm Phật cần phải giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận. Cần phải dứt lòng tà, giữ lòng thành, đừng làm các điều ác, vâng giữ các điều lành. Khi đó mới có thể dùng thân để hướng dẫn người khác, tự lợi, lợi tha vậy.

Nếu luân thường khiếm khuyết, người ta sẽ chẳng sanh lòng khâm phục, kính trọng; Cho nên đối với kẻ hiểu lý còn khó thể khuyến hóa; Đối với kẻ chẳng hiểu lý, do chính ta còn thiếu sót trong chuyện tận tụy thực hành, họ sẽ chẳng chịu nghe theo lời ta nói. Đấy chính là dùng lời nói để dạy sẽ bị tranh cãi; dùng thân để dạy, người ta nghe theo. Phàm mọi chuyện đều phải lấy thân làm gốc, huống chi dạy người pháp môn niệm Phật để thoát khỏi sanh tử đó ư?

( Tông chỉ của pháp môn niệm Phật)

Tuệ Tâm 2019.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *