10 CHUYỆN TÂM LINH CÓ THẬT

Thế giới tâm linh bao la, rộng lớn và có vô vàn các cõi giới khác nhau, chứ không phải chỉ là ” cõi âm” như hầu hết chúng ta đang lầm tưởng. Thời mạt pháp, người ta mặc tình tạo ác mà không mảy may quan tâm đến nhân quả báo ứng. Đến khi quả khổ trổ ra rồi thì vô phương chống đỡ, thật đáng xót thương. Tuệ Tâm tôi chép lại những câu chuyện có thật về thế giới tâm linh và nhân quả luân hồi trong bài viết này. Nguyện người hữu duyên đọc được hiểu rằng, không phải chết là hết đâu! Sanh tử luân hồi vô cùng đáng sợ, sểnh một niệm có thể sa vào thai lừa, bụng ngựa, hoặc lạc vào cõi quỷ nhiều đói khổ, hoặc đọa nơi Địa Ngục chịu cực hình trong muôn kiếp không ngơi.

Chuyện tâm linh có thật

Thời mạt pháp, chư tôn Thần giám sát cực nghiêm, trong vô hình, mọi việc thiện ác ta làm đều có ghi chép lại. Hết thảy việc ta làm đều có nhân có quả, gắng sống thiện lương để hưởng cuộc sống tốt lành. Thêm vào đó, nên phát tâm niệm danh hiệu Nam mô A Di Đà Phật cầu vãng sinh Tây Phương Tịnh độ, sống bình an hạnh phúc và chết được vãng sinh, vĩnh viễn thoát khỏi sanh tử luân hồi!

CHUYỆN TÂM LINH CÓ THẬT Ở VIỆT NAM – 1. ĐỘ VONG

Tôi có nhân duyên làm chân lon ton, bê trà rót nước, nên thường đưa Thầy đi khắp nơi giải những ca bá láp. Va chạm với thế giới tâm linh nhiều, tôi nhận thấy tất cả việc xảy ra, dù ca bình thường hay xương xẩu, đều không ra khỏi nhân quả luân hồi. Nhiều ca, vong linh chỉ cần được khai thị, niệm Phật là siêu thoát, nhưng cũng không ít ca bị gá nhập xử lý rất khó, do vong linh bám chấp không buông. Một số ca, do nhân quả nặng nề, vong linh không chịu nghe khai thị, Thầy cũng Botay.com. Đôi lúc Thầy bảo: ” Nếu không có Bản Nguyện Niệm Phật, Thầy cũng không biết phải làm sao”. Thời mạt pháp, nhiều vụ rất kỳ lạ, nếu không tự mình chứng kiến, e chính mình cũng chẳng tin khi nghe kể lại. Trong những lần đi cùng Thầy, tôi đặc biệt ấn tượng với một ca ở Đào Tấn – Hà Nội.

Bà X trạc 65 ở cùng cô con gái khoảng hơn 30 tuổi, trong một một căn nhà nhỏ trên phố Đào Tấn. Trong suốt 30 năm trời, cô gái bị một vong linh gá nhập. Điều kỳ lạ là vong linh này không gây nhiều chướng ngại cho cô như những ca thường thấy. Từ bé đến lớn cô đi học và làm việc bình thường. Đến thời điểm này, cô đang công tác tại một bệnh viện khá lớn, tiến sĩ hẳn hoi. Duy chỉ có điều, tuy xinh xắn và công việc ổn định, như cô chẳng lấy được chồng. Nhiều anh đến tìm hiểu nhưng chỉ được ít hôm đều bỏ chạy hết. Truy nguyên nhân thì họ bảo là hễ đi với cô thì y như rằng đêm về gặp ác mộng, có người truy đuổi.

Suốt nhiều năm hai mẹ con bà X đi khắp nơi tìm thầy chữa chạy. Chẳng đền phủ nào chưa qua, chẳng thầy pháp tâm linh nổi tiếng nào, bùa ngải nào, phong thủy nào… chưa đến. Lễ lạt cúng kiếng chập cheng đủ trò, duyên âm dương các thầy cắt các loại, nhưng vô phương giải quyết…Tiền của ra đi, còn mèo vẫn y nguyên mèo chẳng khác… Nhân duyên đưa đẩy thế nào, cuối cùng nhà bà lại gặp “Lang thang Tăng” nhà tôi…

Thầy thắp nén nhang lên bàn thờ, khai thị ít câu về khổ cõi Ta Bà, vui nơi Tịnh độ và Bản nguyện niệm Phật vãng sanh của Đức Phật A Di Đà, rồi chắp tay niệm Phật. Ngay lúc ấy vong linh nhập vào cô gái, chỉ thấy lỡi cô thè dài, hai con mắt đỏ ngầu lòi ra, gần như rớt khỏi tròng mắt… Vong chắp tay chứng tỏ muốn được cứu độ, nhưng khai thị mấy lần đều chỉ ú ớ, chớ không nói được gì. Cuối cùng Thầy nhắm mắt tra cứu mới hay: Dưới nền nhà bà X là xác của một đồng chí Tầu khựa, chết từ thời nhà Minh khi sang Việt Nam xâm lược. Nam mô A Di Đà Phật, không biết tiếng Việt, hèn chi khai thị mà va chẳng hiểu gì. Vong linh chỉ cảm nhận được ánh sáng từ bi của Thầy, nhưng không biết tiếng, lại do nghiệp ác che chướng nên không hiểu lời khai thị.

Trong ánh hào quang nhiếp hộ của Phật A Di Đà, Thầy tôi dạy vong linh người Trung Quốc niệm Phật, thật không khác gì dạy trẻ con lớp 1 đánh vần. Một câu sáu chữ hồng danh mà mất nửa giờ, vong linh mới lơ lớ niệm tròn câu.  Mấy trăm năm khổ hải trong cảnh giới quỷ đói, nay nhờ một niệm vạn đức hồng danh mà thoát khổ, vãng sanh về cảnh giới lành. Câu niệm Phật nhiệm mầu như thế đó!

Mọi chuyển tưởng vậy là xong, nhưng không, ngay khi vong linh người Trung quốc siêu thoát, thì bà X có dấu hiệu bị gá nhập. Tưởng là anh Tầu, Thầy quở:

– Còn chuyện gì nữa vậy con?

Bà X lắc đầu nói giọng trẻ con: – Xin Thầy từ bi cứu độ!

Lúc này mới hay, đây là một vong Thai nhi, bị bà X phá bỏ thời trẻ tuổi. Bé bảo rằng 3 năm nay bé đều ở bên cạnh bà X, quẩn quanh và cư xử với bà như một đứa con nhỏ bình thường, ôm ấp và bú mẹ…! Hôm nay được nghe Thầy khai thị về vô thường và Phật pháp nên bé được khai tâm, muốn vãng sinh. Thầy khai thị và hướng dẫn bé niệm Phật.

Điều làm tôi ngạc nhiên là bé nhận ra được ánh sáng nhiếp hộ của đức Phật A Di Đà và vãng sanh Tây Phương Tịnh Độ. Đây là bằng chứng giải quyết hết nghi tâm của tôi khi đọc Tử Thư Tây Tạng. Tử thư có nói rằng: Trong cảnh giới Tâm linh, cho dù đã chết cả ngàn năm, nếu vong linh không đầu thai mà lang thang trong cõi thân trung ấm, chỉ cần phát tâm niệm một câu Nam mô A Di Đà Phật sẽ ngay lập tức được vãng sanh Tây Phương Cực Lạc, lời này quả thật không hư dối!

Trong thế giới tâm linh, vong hồn đói khổ vô cùng, chứ không sung sướng và quyền năng như bạn nghĩ đâu. Cuối năm 2017 tôi đưa Thầy đi Tiền Trung – Hải Dương để giúp cho một ca cực xương xẩu. Ca này bị quỷ nhập, cúng bái chạy chữa khắp nơi trong nhiều năm mà không đỡ. Chị trung niên này quê ở Uông Bí, bị một con quỷ đói nhập thân. Ngoài việc khiến chị lơ ngơ thì sức ăn của con quỷ này rất khiếp. Mỗi bữa 6 – 7 bát cơm, mỗi bát chỉ dùng tay bốc hai lần là hết. Không chỉ riêng các thầy pháp bó tay, các Thầy Chùa khắp vùng Hải Phòng Quảng Ninh cũng không cách chi giải được.

Giữa chánh điện, cùng với hơn 10 Phật tử, Thầy khai thị đi khai thị lại đến 10 lần mà vẫn không ăn thua, vong quỷ nhất quyết không nói rõ tên họ, cũng bám chặt người phụ nữ tội nghiệp ấy chẳng buông. Cuối cùng, Thầy xin đức Phật A Di Đà phóng quang rồi dụ va niệm Phật. Ban đầu chỉ niệm từng chữ một, cho đến khi va chịu niệm đủ sáu chữ hồng danh. Khi niệm Phật được rồi thì tất tâm khai ngộ, khai ngộ rồi tất hiểu được lời khai thị. Niệm Phật thêm khoảng 15 phút nữa thì va kêu to lên:

– Con đã nhìn thấy Phật A Di Đà, hào quang của Ngài rất đẹp.

Thầy bảo: Con theo Ngài về Tây Phương Tịnh Độ để thoát khổ nhé. Qủy chắp tay cảm ơn Thầy rồi vãng sanh ngay lúc ấy.

Kể sơ sơ vậy thôi chứ quả thực trước đấy cực căng thẳng, có lúc tôi nghĩ không xong rồi, vụ này chắc là chịu! Độ vong khó như thế đấy, nếu người Thầy không có giới hạnh, không thể độ được vong. Trong cảnh giới tâm linh, do không có thân và chỉ tồn tại dưới dạng tâm thức nên vong linh rất nhạy bén. Họ đều có tham tâm thông, ít thôi, nhưng biết ngay những điều bạn nghĩ trong đầu. Nếu bạn khởi tâm danh lợi, họ quật ngược lại là hết đường chạy ngay. Nên phàm người tu hành giới hạnh chẳng có, đụng chạm thế giới tâm linh mà khởi tâm danh lợi, thì pháp hội có hoành tráng đến đâu cũng chẳng độ được ai.

Nhân quả rất nhiều thứ lạ lùng, đúng duyên, đúng lúc, đúng thời điểm và đúng người mọi thứ mới xong. Khi Thầy trò chuẩn bị về thì có 4 vong linh thai nhi, nhập qua một bà Phật tử, xin cứu độ. Thầy đặt pháp danh cho từng bé, khai thị và dạy cho niệm Phật để các bé vãng sanh về cõi lành. Thầy có duyên đặc biệt với Thai nhi, nên đến nơi nào cũng có các bé đến xin cứu độ…Để có thời gian, Tôi sẽ kể thêm cho bạn những câu chuyện tâm linh khác, để bạn thấy rằng thế giới tâm linh vô cùng rộng lớn, và các cảnh giới thì nhiều vô cùng vô tận…

(Các chuyện tâm linh sau đây trích từ Báo ứng hiện đời)

CHUYỆN TÂM LINH CÓ THẬT – 2. TƯỚNG QUÂN KHÔNG ĐẦU

Vào năm 1992, khu cư trú chung quanh thành phố Bắc Kinh mới lập, có một hộ ba người dời đến đây chưa bao lâu. Vào buổi chiều nọ khoảng hơn 6 giờ tối, cặp vợ chồng đang dùng cơm tại nhà bếp, thì bỗng nhiên nghe có tiếng gõ cửa. Con gái họ liền ứng thinh hỏi:

– Ai đó? (và chạy ra mở cửa). Sau khi cô gái mở cửa xong thì bỗng thét lên một tiếng “Á!”, kinh hoàng, rồi té nhào xuống ngất xỉu, mặt lộ vẻ hãi hùng. Cha mẹ vội chạy ra cứu tỉnh con. Khi cô gái tỉnh dậy kể:

– Con thấy ngoài cửa có một tướng quân mặc khôi giáp thời cổ đại nhưng không có đầu, làm con sợ chết khiếp! Người cha nghe vậy nghĩ thầm: “Chắc là bọn xấu nào giả dạng như thế để hù dọa đây”, thế là ông liền cầm dao xông ra ngoài xem, nhưng không thấy ai. Ông liền chạy lên sân thượng quan sát kiếm tìm, cũng không thấy gì. Thế là ông trách con hoa mắt nhìn sai. Nhưng hôm sau con gái ông tan học xong, do quá sợ nên không dám về nhà, cô đành qua nghỉ nhờ bên nhà bà ngoại. Đêm đến, khi ngủ cô vẫn còn bị ám ảnh nên thấy ác mộng kinh hoàng, hãi hùng tỉnh giấc. Cha mẹ bèn dẫn cô đi khám bệnh, nhưng không tìm ra nguyên nhân. Trong lúc bối rối không biết làm sao, thì họ chợt nhớ đến người bà con là Bác sĩ Hoàng hiểu rõ những chuyện tâm linh. Ông này cũng từng va chạm với thế giới tâm linh, do bị quái bệnh, nhờ được hướng dẫn tụng kinh mà trị lành.

Bác sĩ Hoàng liền gọi điện cho Quả Lâm (con gái tôi), kể rõ tình hình, ông vừa thuật xong thì Quả Lâm đã bảo ông:

– Lúc chú đang kể thì vị tướng quân không đầu này đã tìm tới đây, hiện đang quỳ trước mặt con nè!

Quả Lâm liền hỏi tướng quân vì sao lại hiện ra khiến người sợ chết giấc? Ông bèn kể mình từng ở địa phương này đánh trận, bị địch bắt cắt mất đầu, nên rất cần tìm ra đầu để đầu thai chuyển thế. Quả Lâm bảo:

– Ông bị chặt đầu từ thuở đó tính đến nay đã mấy trăm năm trôi qua rồi, đầu bây giờ cũng đã hóa thành bụi đất, làm sao mà tìm được? Tướng quân không đầu nghe nói vậy thì bật khóc to, lộ vẻ sầu khổ thảm thiết và than là xem như ông vĩnh viễn không có ngày được đầu thai nữa! Quả Lâm bảo ông:

– Đừng khóc, chỉ cần ông niệm Phật theo tôi, thì Phật sẽ gia hộ giúp cho ông.

Rồi nó dạy ông niệm: “Nam mô A Di Đà Phật!” Vị tướng quân kia chỉ niệm một câu “Nam mô A Di Đà Phật!” thì thấy một cái đầu kim sắc liền hiện ngay trên cổ ông, ông mừng rỡ đưa hai tay lên ôm đầu và nhảy cỡn lên, sau đó thì mọp xuống lạy Quả Lâm ba lễ tạ ân, rồi đi đầu thai làm người. Sau này đứa bé lớn lên, nhất định sẽ tìm đến Phật môn quy y tu hành, bởi tướng quân không đầu kia kiếp trước từng đã có cúng dường Phật, lễ Phật; nhờ nhân lành này mà trong giây phút tuyệt vọng, đã gặp được Thiện tri thức chỉ ông niệm Phật, nhờ đó mà được tái sinh. Quả Lâm bảo Bác sĩ Hoàng:

– Cô gái kia hiện thời lòng đã hết hoảng sợ, tối nay sẽ về nhà cha mẹ mình. Quả nhiên, tối đó gia đình họ gọi điện báo tin cho Bác sĩ Hoàng hay là: Con gái họ đã về nhà rồi. Qua câu chuyện này có thể thấy, chí thành niệm một câu Nam mô A Di Đà Phật! Uy lực cảm ứng rất không thể nghĩ bàn, nếu thường niệm danh hiệu Phật, công phu chẳng uổng, phúc chẳng mất, gặp lúc nguy nan ắt được Phật gia hộ.

Xin kể thêm câu chuyện nữa: Có bà X là Phật tử nhưng còn ăn tam tịnh nhục, cùng nhóm bạn đồng nghiệp hai mươi mấy người đi du lịch Hoàng Sơn. Đến khi xuống núi quay về, thì họ bị một đám thổ phỉ chặn lại, ra lệnh dừng xe. Do vậy, tài xế lúc dừng xe đã nhắc nhở mọi người nên sẵn sàng xả bỏ tài vật để bảo toàn mạng sống. Họ thấy sáu tên cướp xông lên xe, tay cầm khí giới sáng lòe, trừng mắt quan sát khắp xe rồi nhảy xuống, dõng dạc bảo tài xế:

– Cút xéo cho mau!

Mọi người đều ngạc nhiên vì thấy một xu chúng cũng chẳng lấy. Sau khi thoát hiểm, biết bà X rất kính tin Phật, họ bèn hỏi thăm:

– Hồi nãy thấy bà cúi đầu đọc niệm thầm cái gì vậy? Bà đáp:

– Tôi niệm “Nam mô Quan Thế Âm Bồ tát!”.

Qua việc này, nhiều đồng nghiệp bà thực tin có thế giới tâm linh, phát tâm qui y kính tin Phật giáo, bà X tín tâm càng kiên định, thệ dứt tuyệt đồ mặn, nguyện ăn chay trường, hiện giờ là một người nghiêm trì giới luật, tu hành tinh tấn.

Câu chuyện tâm linh mà Ngài Quả Khanh thuật lại này, làm tôi nhớ đến chuyện Thầy đi cầu siêu ở Quảng Trị, nhiều vong linh Bộ đội còn chưa biết mình đã chết, vẫn ôm súng duyệt binh. Hay chuyện một bậc chân tu khai thị cho một vị tướng ở Quảng nam, đã chết mấy trăm năm mà tay vẫn cầm đao chờ ngày phục Quốc. Họ do một niệm bám chấp mà vô phương siêu thoát, thật xót xa! Trong cảnh giới tâm linh này, chỉ cần họ gặp được người tu hành chân chính khai thị cho, chỉ cần niệm Phật một câu thôi mọi khổ đau sẽ tan biến và siêu thoát về cảnh giới lành!

CHUYỆN TÂM LINH CÓ THẬT – 3. QUỶ GỌI CỬA

Năm nay tôi 28 tuổi, mới lập gia đình tháng 5/2011. Thời gian này phải nói là tôi đang đắm chìm trong hạnh phúc ngập tràn. Một ngày cuối tháng 8, tôi về nhà thăm mẹ. Tình cờ nghe mẹ kể, không biết là người nào, hằng đêm cứ độ 22g05 phút là ở dưới lầu réo gọi tên tôi! Tôi nghe xong đâm sợ vỉ thấy chuyện quá kỳ lạ, nên cứ vặn hỏi mẹ:

– Có phải là mẹ nghe lầm hay bị ảo thính, ảo giác gì chăng?… Mẹ tôi khẳng định:

– Tuyệt đối không có chuyện nghe lầm. Hồi đầu mới nghe thì mẹ cho rằng vùng này có nhiều người tên Oanh và nghĩ chắc là người ta kêu trùng hợp, nên mẹ không để tâm. Nhưng lâu dần thì mẹ phải để ý, vì thấy chuyện này cứ tái diễn, tính ra đã ba tháng nay rồi.

Bây giờ tôi nhớ lại, thầm phục tính gan dạ của mẹ, vì trong suốt thời gian đó, tối nào trước 22 giờ bà cũng lên sân thượng đứng nhìn xuống, quan sát khắp chung quanh mong phát hiện ra ai là kẻ giở trò chơi ác?… bà đứng đợi rất lâu mà chẳng thấy chi, nhưng khi bà vào nhà thì âm thanh nữ nhân kia cứ đúng 22g05 phút là vang lên réo gọi tên tôi. Bất đắc dĩ mẹ phải đem chuyện này kể lại cho tôi nghe. Lúc đó, tôi vừa lo vừa sợ… cũng cho rằng có thề là do bọn thổ phỉ gian manh nào đó làm, chứ dưới bầu trời này làm gì có chuyện tâm linh kỳ quái như thế được? Lòng đầy thắc mắc lo âu, e là sẽ có việc không hay xảy đến cho mẹ, tôi cũng muốn xác minh cho rõ thực, hư… nên quyết định tối đó ngủ lại nhà mẹ. Tôi nhìn chăm chăm vào cái đồng hồ treo trên tường, âm thanh tích-tắc tích-tắc đều đều vang lên, lòng tôi thấp thỏm không yên và bị kích động tột cùng. Để giảm bớt lo âu, tôi và mẹ vừa chờ đợi vừa trò chuyện…
Đúng 22g05 thì tai tôi nghe rõ ràng âm thanh ôn nhu của một nữ nhân đang réo gọi tên tôi, toàn thân tôi bỗng nổi ốc hết, mồ hôi tuôn đầm đìa. Lúc này không hẹn mà tôi và mẹ đồng buột miệng nói một câu:

– Nghe không hả?

Đúng vậy! Rốt cuộc tôi phải tin điều kỳ quái kia là có thực! Té ra chuyện tâm linh là có thật và thế gian này thực có cái gọi là “Quỷ kêu cửa!”… Tôi vô cùng thắc mắc và cảm thấy khó hiểu, tâm tư sợ hãi, kinh hoảng cực kỳ! Nhưng cái giọng réo gọi kia tôi lại có cảm giác rất quen thuộc, thân thiết… Đêm đó tôi hoàn toàn mất ngủ, nói đúng hơn là “không dám ngủ”, vì quá sợ… Suốt đêm tôi cứ ngồi trên giường, không dám chợp mắt, sợ đến cực điểm. Quả tình việc đường đột tiếp xúc với thế giới tâm linh khiến tôi vô cùng lo lắng và hoảng loạn. Quá nửa đêm tôi có thiếp đi một chút và mơ thấy một nữ nhân gầy ốm, tóc ngắn, ôm một đống tiền to trước ngực, tôi định tiến lại gần, thì cô liền ném cho tôi tia nhìn đầy thù hận… Cứ thế, tôi chịu đựng đến trời sáng. Tôi thực sự rất sợ, chẳng hiểu đây rốt cuộc là việc gì?

Gần như mù tịt về chuyện tâm linh nên khi trời sáng, tôi đi tìm thầy, nhờ xem thử. Họ không nhìn ra nguyên nhân, chỉ nói là “Dường như kẻ này đến đòi mạng”…. và dặn dò tôi buổi tối không nên để mẹ đi ra ngoài, nếu không sẽ nguy hiểm, chẳng bảo đảm an toàn. Ngoài ra thầy bảo tôi về nhà dùng năm loại ngũ cốc ngăn nữ quỷ này. Tôi làm y như thầy bày, nhưng không thấy công hiệu chi, vẫn còn nghe tiếng gọi. Lúc này đã gần Tết Trung thu, thầy nói đến Trung thu nếu như không nghe kêu tên nữa thì sau này sẽ không bị gọi nữa. Nhưng âm thanh lạ đó vẫn kêu réo tên tôi mỗi đêm không ngừng, chẳng hiểu là chuyện gì? Chớp mắt đã mùng 9 tháng 8 âm lịch, còn vài ngày nữa thì đến Tết Trung thu.

Ruột tôi nóng như lửa, cứ sợ mẹ xảy ra chuyện không hay. Cha tôi mất sớm, chỉ có hai mẹ con hủ hỉ, nương nhau mà sống. Tôi xem mẫu thân như sinh mạng của mình, không có bà, tôi làm sao mà đối mặt với tháng ngày còn lại? Sáng đó, tôi liên tục gọi điện hỏi thăm xem có vị thầy tâm linh nào đoán chuyện giỏi chăng, tôi rất muốn nữ quỷ này bỏ đi, hình như cô ta đối với tôi có mối hận vô cùng. Được bạn bè nhiệt tình mách bảo, cho địa chỉ nhà các thầy chuyên gỡ rối. Lúc này tôi rất hoang mang, thường tự vấn: “Không hiểu mình đã làm điều chi có lỗi, nếu quả có…” thì tôi chẳng biết phải làm sao đây?… Trong lúc rối ren, tôi bỗng sực nhớ, mấy năm trước mình từng ghé một nữ sĩ có tài giải đoán rất hay. Thế là tôi quyết định đến nhà cô này. Vì ghé cách đây đã lâu nên tôi không nhớ rõ về cô ta lắm. Sau khi liên lạc qua điện thoại, cô hẹn tôi sau 11 giờ trưa hẵng đi. Thế là qua 11 giờ, tôi đúng hẹn tìm đến. Đến nơi tôi mới rõ cô này theo đạo Phật. Trong nhà thông thoáng, sạch sẽ, có thờ một tôn tượng nhìn rất quen, nhưng tôi không nhận ra là vị nào. Sau khi tôi trình bày chuyện mình, vị nữ sĩ kia (xin tạm gọi cô Lan) đã kể ra một giai thoại thề nguyền ngàn năm, giải mối nghi vấn về thế giới tâm linh cho tôi. Khi đó câu đầu tiên tôi hỏi là:

– Mẹ tôi có bị nguy hiểm gì không? (Bởi tôi lo cho mẹ nhất). Cô Lan đáp:

– Không hề chi! Lúc này tôi mới yên lòng, thở phào nhẹ nhõm. Sau đó cô Lan định tâm một lúc rồi kể ra câu chuyện tiền kiếp của tôi. Xin tóm tắt sơ lược như sau: “Đời thứ nhất, khoảng hơn 2000 năm trước, chúng tôi vốn là vợ chồng, người (gọi tên tôi hằng đêm hiện thời) lúc đó mang thân nam, làm Tể tướng. Tôi mang thân nữ, là thê thiếp. Nhưng tôi lại giết chết phu quân, tạo thành nghiệt duyên oan trái đời thứ nhất. Đời thứ hai sau đó khoảng 300 năm, người kia là chủ, tôi là tớ. Tôi lại nghe lời kẻ gian xúi giục, giết chết ông chủ. Cho tới đời hiện tại này thì y là quỷ, tìm đến đòi mạng tôi”. Cô Lan còn ghi cho tôi bài thơ, hai câu cuối cùng rất có ý gẫm, như: “Lại gặp Bồ đề hộ cho an, giúp ta hóa giải oán cừu này”… Cô Lan hỏi tôi:

– Oán kết tâm linh sâu nặng này, cô có muốn hóa giải không?

Tôi vội gật đầu. Vâng lời cô, trong tâm tôi không khởi tạp niệm, chỉ nghĩ một điều: Nhất định sẽ thực hiện, làm tốt mọi yêu cầu. Lúc đó cô kêu tôi quỳ trước tượng Bồ tát, tôi không ngăn được sa nước mắt, chẳng biết vì sao mình cứ muốn khóc? Cô ra hạn cho tôi ba ngày, bắt tôi mỗi ngày phải niệm ba ngàn câu Nam mô A Di Đà Phật và tụng hai bộ kinh sám hối, còn đưa tôi một quyển kinh “Quan Thế Âm Bồ tát Phổ Môn Phẩm” và “kinh Kim Cang”, hơn nữa còn vì tôi tụng chú, mặc dù tôi nghe không hiểu, nhưng lúc niệm hồng danh Nam mô A Di Đà Phật thì lệ tôi rơi đầm đìa, khóc nghẹn ngào… Sau đó, cô Lan bảo:

– Yên tâm đi! Tối nay hắn sẽ không đến nữa đâu…

Tôi lúc đó trong lòng bán tín bán nghi, tuy có thành tâm, nhưng lần đầu va chạm vào thế giới tâm linh, nên lòng đầy thắc mắc hoài nghi… Tôi rời nhà cô Lan quay về thì đã xế chiều, tôi và các thân hữu vừa ăn cơm vừa bàn về việc này. Cô bạn đồng đi phát biểu:

– Chẳng biết có hiệu quả gì chăng, nhưng dù sao tao cũng không tin mấy câu chuyện tâm linh này!

Ngay lúc cô bạn nói như vậy trong lòng tôi bỗng xuất hiện câu thơ: “Lại gặp Bồ đề hộ cho an… giúp ta hóa giải oán cừu này”… Tôi giải thích cho cô bạn nghe, nhưng mặt cô vẫn đầy nghi ngờ…Bất kể bạn tôi phê bình, ngăn chê thế nào, tôi vẫn giữ vững lập trường: “Đã hứa thì phải làm!” Ăn chiều xong tôi đến chỗ mẹ, kể hết mọi việc vừa rồi. Mẹ cũng nghi ngờ thắc mắc đầy, cho rằng câu chuyện tâm linh này ngoài sức tưởng, bà nói mình sống hơn nửa đời, đây là lần đầu tiên gặp việc lạ như thế này. Ai cũng không tin, ngay cả bản thân tôi cũng còn hoài nghi, nhưng tôi vẫn phải làm. Vì mẹ, tôi buộc phải làm! Từ giã mẹ, tôi về với mái ấm của mình, ông xã rất lo cho tôi nhưng hoàn toàn chẳng tin được những việc kỳ cục như thế. Vì vậy anh không bàn nhiều về chuyện này. Tối đó mình tôi ở nhà, nhẫm đọc lại bài thơ cô Lan biên rồi nhớ đến những câu chuyện tiền kiếp xa xưa ghi trong đó, không kềm được lệ rơi tràn mặt. Tôi buồn bã vạn phần, thầm nghĩ: “Sao mình có thể tạo tội lớn như thế chứ? Được mang thân người là rất khó, rất quý…vậy mà tôi nhẫn tâm giết họ tới hai lần, ra tay sao quá ác?”… Thế là tôi lại khóc, thầm tự hỏi vì sao y không sớm điểm hóa cảnh tỉnh tôi? Tôi cảm thấy hết sức thống khổ, bèn mở cuốn kinh sám hối ra tụng mà lệ rơi đầm đìa. Sau đó tôi đến ở nhà mẹ ba ngày. Trên đường đi miệng tồi không ngừng niệm Phật! ở chỗ mẹ tôi lo tụng kinh sám hối. Dù tâm tư căng thẳng cao độ, nhưng lúc ngồi trên giường tôi liên tục niệm Phật, chẳng biết vì sao lòng cứ muốn khóc. Ngó lên nhìn đồng hồ thấy đã hơn 22g30. Hôm nay đúng là không còn nghe tiếng réo gọi tên tôi nữa. Quá nửa khuya tôi ngủ thiếp đi, trong mộng thấy cô gái kia nắm tay tôi tỏ vẻ vui mừng hớn hở, ánh mắt nhìn như muốn nói: “Làm rất tốt!”… Tôi trải qua một đêm bình an. Buổi sáng thức dậy, tâm tư tạm ổn, nhưng vẫn còn chút lo lắng. Đến tối, thấy mẹ lăng xăng làm việc lòng tôi cảm giác rất hoảng loạn và buồn, tôi chỉ muốn yên tĩnh nên bảo mẹ hãy ngừng tay làm việc để cùng niệm Phật với tôi. Lúc này tôi phát hiện: Gió thổi từng cơn, rất lạnh. Lạnh đến tôi nổi ốc, đổ mồ hôi khắp người, tôi hỏi:

– Mẹ có mở cửa sổ ra không vậy? Bà đáp:

– Không có!

Tay tôi lạnh cóng, tôi cảm giác như khí âm đang ùa tới phủ khắp, y đã đến bên cạnh tôi. Hình như y không tín nhiệm tôi. Tôi bảo vong linh hãy yên tâm và trân trọng hứa nhất định mình sẽ niệm Phật tốt, để cầu cho y được thoát ly khổ hải, tôi xin y hãy tin tôi. Tôi vừa niệm Phật vừa khóc, niệm mãi cho đến khi tâm trở nên bình an vui vẻ, có thể mỉm cười. Lúc này tay tôi dần dần ấm áp trở lại.

Buổi sáng thứ ba (đây là ngày cuối cùng), tôi quyết định phải ráng niệm Phật và sám hối thật nhiều, buổi sáng tôi tụng mười biến, chiều hai biến, tối hai biến, suốt ba ngày này tôi luôn giữ liên lạc cùng cô Lan. Khi tôi đến gặp cô Lan, cô tặng tôi cuốn “Báo ứng hiện đời” của cư sĩ Quả Khanh. Tôi đọc thấy trong đây có rất nhiều câu chuyện nhân quả và nhiều cảnh giới lạ kỳ trong thế giới tâm linh… Tôi nghĩ “Mình nên tụng kinh Địa Tạng hồi hướng cho những người đã từng bị mình sát hại, gây tổn thương“… Thế là tối đó tôi tụng năm biến kinh. Đêm đó tôi ngủ rất an, có một việc tôi quên kề là vào buổi chiều ngày thứ hai, đã phát sinh một việc lạ lùng. Khi đó tôi nảy ý rất thèm nghe nhạc niệm Nam mô A Di Đà Phật, liền lên mạng tìm… Tôi ngồi trước máy vi tính yên lặng lắng nghe mà lệ rơi đầy mặt, vì cảm thấy mình là một kẻ tội lỗi… Thế là tôi liền quỳ xuống, thể hiện lòng ăn năn sám hối, lúc này tôi mới chú ý và phát hiện ra: trên màn hình máy vi tính đang rung động dữ, còn tôi thì lệ rơi đầm đìa, ngay lúc này trong máy bỗng hiện ra một cảnh tượng: Tôi đang cầm hai loại trái cây gồm chuối và nho đi đến nhà cô Lan, tôi không hiểu điều này là sao, nên không để ý lắm… Sự việc cuối cùng được giải quyết xong, ngày thứ ba quả nhiên hết còn nghe tiếng nữ quỷ kêu réo. Lòng đầy tri ân, nên ngày 14 âm lịch tôi bèn đi mua nho, chuối đem đến cảm tạ cô Lan (giống y cảnh tôi thấy trên vi tính hôm qua). Cô Lan bảo tôi hãy đảnh lễ tượng Phật, lúc lễ Ngài lòng tôi cực kỳ xúc động, xúc động muốn khóc, có cảm giác rất lạ.

Chiều 14 âm lịch tôi và ông xã đi thăm mẹ, chồng tôi mua thịt lừa ăn, bình thường tôi rất thích và có thể ăn bảy, tám miếng… Nhưng hôm đó mới ân tới miếng thứ tư thì tôi ăn không nổi nữa. Sau đó thì bao tử bỗng phát đau khiến tôi nôn mửa dữ dội. Khi ấy tôi nghĩ: “Chết rồi! Chẳng lẽ minh đã phạm lỗi gì nữa chăng?” Hôm sau là Tết Trung thu (rằm tháng 8) tôi lại mơ thấy một ác mộng kinh khủng: Trong mộng là một vực thẳm to rộng, sâu hun hút nhìn không thấy đáy, trong đó vang lên tiếng nữ quỷ trách mắng:

– Ngươi cứ sống như thế nảy thì bao giờ ta mới có thể thoát khổ? Ngươi hãy chuẩn bị cho cái chết của mình đi!…

Tôi kinh hãi ngồi bật dậy, trời chưa sáng hẳn. Liếc nhìn ông xã đang ngủ say bên cạnh, tôi nhẹ nhàng chỉnh thân, niệm thầm: “ Nam mô A Di Đà Phật! Cầu xin Ngài ban cho con đáp án, giấc mộng vừa rồi đáng sợ làm sao, con đã làm gì không tốt ư?”… Niệm Phật được một hồi thì tôi thiếp đi, trong mộng thấy hiện ra một câu thơ, ngay khi thức dậy tôi đã vội vàng ghi lại, nhưng không sao nhớ hết, chỉ nhớ rõ bốn từ: “AN CHAY NIỆM PHẬT!”

Sáng ra, đúng rằm Trung thu, tôi kể cho mẹ nghe mọi việc và tuyên bố kể từ đây mình sẽ ăn chay. Cả nhà đều thắc mắc không hiểu vì sao tôi chẳng chịu ăn thịt, mẹ vốn rất thương và ưa chăm sóc tôi, đoán rằng chắc tôi muốn giảm cân… Nhìn cảnh mọi người ăn thịt uống rượu, tôi không thèm chút nào. Cứ thế tôi ăn chay luôn đến bây giờ mà không hề thèm mặn. Gia trạch dần bình an, tâm tư mẹ tôi cũng tốt lên. Trước đây mẹ tôi rất gan dạ, nhưng bây giờ mỗi khi lên sân thượng lòng đã có chút sợ. Khi bà ở cơ quan, lúc rảnh cũng tranh thủ niệm Phật! Bà nói bây giờ tâm tư bà đã tốt hơn nhiều. Chồng tôi dù không tin, nhưng đối với việc ăn chay niệm Phật của tôi cũng không phản đối, anh chỉ cần tôi bình an, không sao là được. Từ khi tiếp xúc với Phật pháp đến nay, thời gian đã hơn một tháng, trước đây nhân vì tôi bị oan gia đòi nợ mà va chạm với thế giới tâm linh nên tinh tấn tu, gần đây nhờ nghe giảng Phật pháp thường, lòng xúc động lệ tuôn không kim được. Tôi là một người tuổi trẻ sớm thành đạt, nắm đủ danh vọng, tiền của trong tay… Sau khi trải qua việc này rồi, tôi hiểu được những liên quan giữa con người với nhau, cũng thấy mạng sống, thâm tình là rất quý. Quan trọng nhất là tôi đã thực sự ngộ ra và cảm nhận được Phật pháp có uy lực rất lớn, không thể nghĩ lường – việc này khiến tôi xúc động thấm thìa – Tôi tin sâu nhân quả báo ứng, sự tình xảy ra đã giáo dục tôi và giúp tôi hiểu được ý nghĩa của đời sống, cũng như đã biết “khoan dung với lỗi người, nghiêm khắc với mình, sống phải hiếu kính cha mẹ, phàm làm gì cũng phải có ích cho mình và người”. Đối với việc học Phật tôi luôn để tâm khắc phục, điều chỉnh từng tật nhỏ của bản thân. Tất nhiên quá trình tu sửa này đòi hỏi sự thực hành liên tục bền chí suốt thời gian dài – Bởi bất kể bạn làm gì, trong tâm phải luôn có Phật.

Xem thêm: Niệm Phật A Di Đà được cảm ứng

CHUYỆN TÂM LINH CÓ THẬT – 4. TRÔI LĂN TRONG SANH TỬ LUÂN HỒI

Nay anh giết tôi, kiếp sau đền mạng, oán oán ân ân, chằng chịt buộc ràng nhau trong sanh tử luân hồi, thật không khỏi khiến người ta kinh sợ! Câu chuyện tâm linh có thật dưới đây khiến tôi cảm thán mãi không thôi!

Hôm qua một cô gái từ Đông Hoan gọi điện thoại tới, ngỏ ý muốn được thôi miên và hỏi tôi ngày nào rảnh? Tôi hẹn cô tuần sau. Nghe vậy cô tỏ vẻ rất sốt ruột, nói:

– Không được, ông Đặng ôi, xin hãy làm ơn… ông có thể giúp tôi sớm hơn không?

Nghe giọng nói gấp gáp của cô, tôi đoán chắc cô có chuyện gì cần lắm, bèn hẹn cô ngày mai. Hôm nay, mới hơn 9 giờ sáng, cô đã đến. Đó là một cô gái 29 tuổi, chưa kết hôn. Cô kể mình họ Thẩm, tôi tưởng cô có gì cấp bách mới cần thôi miên gấp, hóa ra là do cô tò mò chỉ muốn biết tiền kiếp mà thôi. Cô Thẩm là người thật thà chất phác, lớn lên ở miền quê, cha mẹ đều là nông dân. Cô có một em trai và một chị. Trong mắt mọi người ai cũng tưởng cô có tuổi thơ hạnh phúc, nhưng không phải vậy. Ngay từ nhỏ cô đã bị xem là đứa bé ngu ngốc, vì 8 tuổi mới đi học nhưng cô không thể viết chữ. Do vậy mà cha mẹ không thương. Phụ thân thường đánh cô, còn mẹ thì luôn thấy cô chướng mắt nên hay la mắng cô, cư xử rất bất công. Ngay cả em trai và chị gái cũng khi dễ, ăn hiếp cô. Cho nên từ nhỏ cô đối với cha mẹ ôm nhiều hận oán. Cô còn bị bệnh viêm gan lâu năm, trước đây gan hay bị đau. Cô có trí nhớ cực tồi, cô đã đến chùa làm công quả hai năm, được người ta dạy niệm câu “Nam mô A Di Đà Phật”, nhưng cô không nhớ nổi. Ngực cô thường đau, luôn có cảm giác khó thở. Ngón tay út và áp út bên phải bị đơ cứng, khiến nhiều lúc cầm đũa cũng không được. Từ nhỏ cô hay bị ảo thính, thường nghe có tiếng người nói bên tai.

Tôi hỏi cô vài câu đơn giản xong, thì bắt đầu giúp cô vào cuộc viễn du vào thế giới tâm linh, nơi tiền kiếp của cô thật nhiều cảm thán. Đầu tiên, tôi dẫn dụ theo phương thức thông thường, nhưng thấy cô không có chút phản ứng gì. Chả lẽ cô thực sự quá ngu độn ư? Xem tướng cô thấy cũng không đến nỗi tối tăm lắm, có vẻ là người thật thà. Do cô không thông minh lanh lợi nên tôi đành hướng dẫn từ từ để khơi lại ký ức tiền kiếp của cô. Khi tôi bảo: Cô hãy nhớ về năm lớp 10! Thì cô mô tả mình thấy cảnh một bạn gái cùng lớp đang trò chuyện yêu đương tình tứ với một thanh niên, cô bèn chỉ cho một nữ sinh khác nhìn, thế là cô này liền đem chuyện ấy mách với nữ giáo sư, cô giáo bèn xử phạt nữ sinh kia, khiến cô ta xấu hổ bỏ nhà ra đi và bị người lường gạt đem bán đến một nơi xa, may là cô ta lanh trí chạy trốn được, nên không bị xâm hại. Khi cô Thẩm thấy đến đây, thì lộ vẻ rất hối hận, cô bật khóc, lệ luôn đầm đìa…

Tôi lại hướng dẫn cô nhớ về thời đồng niên, cô bỗng tỏ vẻ rất sợ hãi, toàn thân phát run, tôi hỏi: Chuyện gì khiến em sợ dữ vậy? Cô đáp bằng giọng trẻ thơ, đầy sợ sệt nói:

– Cha đang đánh tôi. Ký ức ấu thơ đang ùa về, cô miêu tả: Cha hay đánh tôi lắm, ông dùng roi quất vào bắp chân, rất đau, hu hu!… cô vừa khóc vừa kể. Tôi hỏi tiếp:

– Hồi nhỏ, chuyện gì khiến cô khó quên nhất? Một lúc sau, cô đột nhiên bật khóc, hét to lên: Mẹ cư xử thiên vị, không công bằng! Do người mẹ luôn thấy cô chướng mắt, nên chẳng thương. Hễ cái gì tốt thì mẹ dành cho chị và em trai chứ không cho cô. Tết đến, chị và em cô được may y phục mới, nhưng cô thì không. Khi cô bị cha đánh đòn thì chị và em cô đứng bên ngoài nhìn vào cười. Điều này khiến cô rất buồn. Cô kể đến đây thì sự uất ức bị dồn nén suốt hai mươi mấy năm như hỏa diệm sơn phun trào, cô thét lên với vẻ cừu hận qua màn nước mắt:

– TÔI HẬN HỌ! HẬN CHẾT ĐI ĐƯỢC!

Khi viết đến đây, lòng tôi xúc động dạt dào, mặc dù tôi hành nghề chỉ mới hơn hai năm ngắn ngủi, nhưng qua những câu chuyện tâm linh đã từng chứng kiến được, tôi cảm thấy thai giáo là phi thường nghiêm trọng( Trong khoảng từ ba đến bảy tuổi, ảnh hưởng cha mẹ đối với trẻ cực kỳ lớn). Cô Thẩm từ nhỏ đối với cha mẹ, chị em… lòng đã ôm oán hận thâm sâu, vì từ nhỏ luôn bị cha mẹ làm tổn thương.

Khi tôi khuyên cô nên hóa giải oán hận, cô bật khóc to. Những oan khuất và oán hận hóa thành suối lệ tuôn tràn… Xong rồi thì cô chịu tha thứ cho người thân, đôi mày hết cau có và mặt cô dãn ra, lộ vẻ thanh thản… Tôi tiếp tục hạ lịnh cho cô đi về kiếp trước đó nữa, để tìm cho ra nhân duyên không tốt giữa cô với cha mẹ. Té ra vào một đời nọ tại Triều Thanh, cô là một phụ nữ nông thôn, có hai con trai: Con cả 5 tuổi, con út 3 tuổi. Chồng cô thường vắng nhà vì phải ra ngoài làm việc kiếm tiền. Kiếp đó cô đối với hai con trai không tốt, nhất là đối với con trai đầu, cô rất ghét, bởi vì nó rất ngu và cô thường đánh đòn nó. Đứa con trai út cũng làm cô chướng mắt, có lúc cô mua đồ cho con cả, mà không thèm mua cho con út. Hai con đối với cô cũng phi thường oán hận. Trong cơn thôi miên cô Thẩm kể: Đời này cậu cả sinh làm phụ thân, cậu út nay là mẫu thân cô.

Lại tiến sâu về kiếp trước nữa, thì cô Thẩm nhìn thấy: Vào đời Minh, mình là một thiếu nữ khoảng mười mấy tuổi, mặc váy hồng, đang đứng một mình trong vườn hoa, lúc đó trời chạng vạng tối, tâm tư rất buồn khổ. Bởi vì cha mẹ đối với cô rất tệ. Phụ thân luôn thấy cô chướng mắt, thường hay đánh đòn, mẹ cũng rất ghét cô. Cho nên vào kiếp đó cô cũng rất oán hận cha mẹ. Cảnh đó giống hệt như thời ấu thơ đời này mà cô đã trải qua. Kiếp đó cô có một em trai. Lẽ nào đây là chân tướng luân hồi? Đời đời kiếp kiếp không ngừng báo oán, đền bồi, giày vò nhau? Không ngừng diễn lại nhân quả và phóng ảnh tâm linh? Tình hình cô Thẩm và cha mẹ cứ tiếp diễn vần xoay mãi như thế, xem ra chẳng biết bao nhiêu đời rồi… Nếu kiếp này không minh bạch, không giác ngộ, không chịu buông xả hết oán hận cưu mang trong lòng, thì khổ cảnh này sẽ tiếp tục kéo dài mãi đến đời sau, biết bao giờ mới kết thúc? Không lẽ đây chính là điều mà Phật giáo thuyết giảng: Đời đời yêu, oán tình, thù… xui ta tìm nhau đòi nợ, đền nợ… tâm báo ân, báo oán… không ngừng tái diễn, luân lưu không dứt. Tôi tầm cầu cho tất cả chúng sinh sớm thoát ly luân hồi thống khổ, vĩnh viễn sống trong tri ân, hạnh phúc.

Trong quá trình thôi miên, tôi còn phát hiện ra một câu chuyện tâm linh đậm nhân quả khác của cô Thẩm nữa. Lần thôi miền đầu kết thúc, cô bảo ngực mình đã cảm thấy dễ thở rất nhiều, nhưng hình như vẫn còn chút gì đó ngăn trệ bên trong. Khi tôi bắt đầu cuộc thôi miên lần hai, chuyện ngoài sức tưởng tượng phát sinh. Cô Thẩm nói: Hình như có gì đang ở trong ngực, trong não tôi! Tôi liền hướng dẫn tiếp tục, thì đột nhiên cô nói bằng giọng đàn ông, nghe rất hung ác… Tôi vội hỏi:

– Bạn là ai?

– TA LÀ KẺ BỊ TÊN NÀY SÁT HẠI!

– Giờ bạn muốn thế nào?

– TA MUỐN Y CHẾT! QUYẾT KHÔNG THA!

Giọng nam thốt ra với vẻ vô cùng hung ác. Tôi ngẩn ngơ. Vậy rốt cuộc là chuyện gì nữa đây? Dần dần tôi hiểu ra: Sự việc phát sinh vào đời Tống. Lúc đó cô Thẩm là một cao quan hơn 40 tuổi tạm gọi là Khánh cho độc giả dễ phân biệt. Trong cơn thôi miên hiện thời, cô Thẩm lộ vẻ phi thường tức giận và nói bằng giọng đàn ông chứa đầy phẫn nộ xung thiên:

– Đáng hận quá, ta muốn giết tên Khang!

– Vì sao muốn giết?

– Y rất đáng chết vì dám khởi ý phản bội, mưu tính lấy đầu ta! Té ra tên Khang là quan thuộc hạ trong triều, đang âm thầm liên kết với nhiều người để làm hại ông Khánh. Do đã biết trước, nên một ngày nọ ông Khánh dẫn theo nhiều binh sĩ, xông vào nhà Khang, giết sạch toàn gia hơn ba trăm người, riêng thuộc hạ Khang bị Khánh đâm trúng tim mà chết. Còn hai người nữa cũng bị chặt đầu mạng vong. Vì vậy kẻ gá vào ngực hành hạ cô Thẩm chính là Khang do hắn bị đâm trúng tim chết, nên bây giờ trả thù bằng cách hành đau nơi ngực còn hai vong bị chặt đầu thì gá vào não cô. Riêng ba trăm người kia thì một số gá vào đầu, số thì gá vào tay phải vì lúc tàn sát họ, cô cầm gươm bên tay phải. Cô Thẩm đến 8 tuổi mới đi học, nhưng không thể viết chữ, trí óc không thông minh linh hoạt, tim thường bị đau… là do có liên quan đến vụ “Đại thảm sát ba trăm lẻ ba mạng này”. Sau khi thôi miên kết thúc, tôi bảo cô Thẩm:

– Hồi nhỏ không phải cô ngu ngốc hay đần độn gì cả, mà là do những oán hồn trong thế giới tâm linh này can thiệp!

Cô nói cô cũng biết rõ mình không có ngốc, nhưng hễ muốn viết chữ thì tay cứng đơ không nghe theo, giống như cố ý chống lại cô vậy. Hơn nữa trong não cô luôn lộn xộn rối ren, nên không thể nhớ được gì. Đối diện với hơn ba trăm mạng còn ôm đầy hận oán, tôi chỉ có thể hướng dẫn, điều đình, xin họ hóa giải. Tôi khuyên cô Thẩm hãy nhận lỗi, sám hối. Thế nhưng chỉ có một số ít vong linh chịu tiếp nhận, còn đa số khăng khăng ôm oán, cương quyết không tha thứ, nhất định đòi báo thù. Tôi nhắc họ: Đây là nhân quả, cái gì cũng có nguyên nhân đầu tiên.

Do họ không phục nên tôi đành phải thôi miên cô Thẩm tiếp, dẫn dụ cô đi sâu vào kiếp trước đó nữa, để tìm cho ra nguyên nhân đầu tiên, hầu có thể giúp hai bên hóa giải hận thù. Lần này cô Thẩm kể: Kiếp đó vào triều Đường, cô là một phú ông họ Trương khoảng ba mươi mấy tuổi, rất giàu, có đông người hầu hạ. Thình lình một hôm nọ, có ba người bịt mặt, dẫn theo mấy mươi người, tay cầm vũ khí xông vào dinh thự của Trương phú gia để cướp, nhưng ông Trương cương quyết chẳng nộp tiền cho chúng, nên cuối cùng không những ông bị bọn cướp giết chết mà toàn gia ông hơn trăm người cũng bị chúng giết sạch để diệt khẩu. Khi cô Thẩm nhớ đến đây thì lộ vẻ vô cùng sợ hãi, toàn thân run rẩy, cất tiếng van xin như thể đang là Trương phú gia:

– Xin đừng giết tôi! Đừng giết tôi!

Thế nhưng tên đầu đảng bịt mặt vẫn giết chết ông, hắn ra tay độc ác: Đâm một đao vào tim ông Trương. Cô Thẩm nói, mặc dù họ bịt mặt, nhưng cô vẫn nhận ra tên đầu đảng giết mình chính là kẻ từng làm công cho mình trong kiếp đó. Do thấy hắn làm việc quá tệ nên Trương phú hộ không hài lòng, đã đuổi cổ hắn đi, vì vậy mà hắn ôm hận, kết bè đảng, rủ nhau đi cướp của ông. Ngay giây phút cô Thẩm nhớ lại tiền kiếp kia, thì ba trăm oan quỷ kia cũng đồng thời cảm nhận được họ từng là những kẻ cướp gian ác… nên không còn ôm lòng oán hận nữa! Có thể do lúc cô Thẩm nhớ lại tiền kiếp ở triều Đường, thì bọn oan quỷ cũng nhìn thấy và nhận ra lỗi lầm của mình, cho nên không cần tôi khuyên chi nữa, tất cả bọn họ đều đồng ý hòa giải, buông hết hận thù.

Sau đó, tôi kể cho họ nghe về thế giới Cực Lạc của Phật A Di Đà, về hạnh nguyện từ bi của Ngài, tôi miêu tả quốc độ này rất thù thắng trang nghiêm và khuyên bọn họ hãy niệm Phật cầu sinh Tây Phương. Bọn họ rất hoan hỉ tiếp thọ. Cuối cùng, tôi hướng dẫn họ đồng niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” theo tôi. Ngay trong lúc Phật hiệu vang vọng, cô Thẩm bảo tôi, cô thấy rõ bọn họ xếp thành hàng, từng người, từng người đứng trên hoa sen, theo Tây Phương Tam Thánh và dần dần biến mất giữa không trung. Khi cuộc thôi miên kết thúc, cô Thẩm bảo toàn thân cô nhẹ nhõm, đầu óc tỉnh táo hẳn. Khi cô từ biệt ra về, tôi thầm nghĩ: Nếu như tôi chọn công tác khác, không biết mình sẽ ra sao? Tôi thầm cảm ơn công việc hiện tại đã giúp tôi hiểu sâu thêm về nhân quả , về các cõi trong thế giới tâm linh , rút ra được rất nhiều bài học hay, tăng thêm niềm tin kiên cố và tự biết mình cần phải tu sửa cho rốt ráo. Dù sức tôi kém, nhưng cũng nguyện giúp đỡ hết tất cả chúng sinh. Nhân quả báo ứng không sai mảy may, oan oan tương báo, không bao giờ dứt, hơn nữa càng báo oán, thù càng sâu nặng.

Mới đầu là giết hơn trăm người, đến lúc báo thù lại thì thành ba trăm lẻ ba người. Chỉ có buông bỏ oán thù, chân thành sám hối. Trong sinh hoạt thường nhật, cần đem phiến tâm thành đối đãi bình đẳng với tất cả, như vậy thì oán kết đời trước tự nhiên sẽ được tháo gỡ.

CHUYỆN TÂM LINH CÓ THẬT- 5. ĐÔI MẮT ÂM DƯƠNG

Bà tôi kể hồi nhỏ, những lúc nông nhàn thì bà se nhang (làm nghề phụ). Bà không hề tẩm hóa chất nào vào nhang, để tỏ lòng tôn kính, vì đây là vật phẩm dành để cúng dường. Có lẽ nhờ làm nhang bằng tấm lòng thành thuần khiết, vào năm hơn 30 tuổi bà bị bệnh nặng thì được Bồ tát cứu (trên đường phố bà gặp một bà già tu Phật giúp chữa cho lành bệnh). Bà già này đã sắc thuốc trị cho bà tôi, sau khi uống thuốc xong, bà tôi lành bệnh, nhưng kể từ đó linh nhãn cũng khai mở, bất kể là ban ngày hay ban đêm, bà đều có thể nhìn thấy thế giớ tâm linh mà mắt phàm chúng ta không thể thấy.

Trước đây tôi hoàn toàn không tin vào chuyện tâm linh, mấy cái thuyết thiên nhãn hay thế giới tâm linh chi. Do bà thì luôn nhìn thấy những loài mà tôi không nhìn thấy, nên tôi luôn bảo bà là: Bà mắc bệnh thần kinh! Và cho bà là cổ hủ, phong kiến, mê tín…Sau này, kể từ khi tôi có duyên may được nghe Phật pháp rồi phát tâm nhập đạo, thì mới hiểu và biết tri ân những gì mà đôi mắt âm dương của bà nhìn thấy, bởi việc này đã giúp tăng thêm tín tâm cho tôi rất nhiều.

Tôi xin kể ra nguyên nhân khiến mình tu theo Phật. Vào khoảng mấy năm trước, tôi đang đi trên đường thì gặp người bán lươn, nhìn cảnh họ róc xương lột da lươn, tôi thấy bất nhẫn quá… nên quyết định mua hết số lươn còn sống trong chậu đem đến ao nước trong công viên lân cận để phóng sinh. Từ nhỏ tôi vốn sợ rắn, nên những loài có hình dạng giống chúng tôi đều sợ. Vì vậy mà số lươn nằm trong bao tôi không dám bắt, đành phải rủ em gái cùng tôi đem tới công viên, nhờ nó bắt thả xuống ao giùm. Do tôi sợ quá nên chỉ đứng xa xa phía sau mà nhìn thôi. Kết quả: Khi lươn thả xuống nước xong, nhiều con còn bơi lại gần đến chỗ tôi, trông chúng mạnh khỏe, và hơn phân nửa đều ló đầu lên mặt nước, bu lại chỗ tôi, không ngừng gật đầu, cúc cung cảm tạ. Tôi nhận rõ ý chúng là như thế, ngộ cái là, chúng không hề xúm lại quanh em gái tôi dù em ở rất gần chúng, mà lại bơi đến vây quanh chỗ tôi và không ngừng cúi chào, lâu thật lâu chúng mới chịu bỏ đi. Chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ này, ngay giây phút đó tôi hết sức bất ngờ và cảm động, cảm động đến lệ tuôn đầy mặt và tôi hiểu thế nào là: Chúng sinh bình đẳng, vật và người vốn có linh tính giống nhau! Trước đây tôi vốn là kẻ mê ăn mặn, luôn phản đối ăn chay. Hễ đến bữa ăn mà không có thịt cá thì tôi nhất quyết không chịu cầm đũa. Nhưng sau khi phóng sinh lươn xong, quay về nhà rồi, tâm tôi đã thay đổi, tôi không còn hứng thú với việc ăn mặn nữa, tôi bắt đầu nghiên cứu kinh Phật để hiểu thêm nhiều hơn về thế giới tâm linh và âm thầm cảm ơn những con lươn kia đã dìu tôi bước vào Phật môn.

Mới đầu, tôi xem kinh Địa Tạng, rồi từ đó mỗi tháng vào mười ngày trai (mồng 1, 8, 14, 15, 18, 23, 24, 28, 29 và 30) thì tôi đều tụng kinh Địa Tạng. Bà tôi vốn không biết chữ và chẳng hiểu gì về mười ngày trai này, nhưng mỗi lúc đúng vào mười ngày trai, sau khi tôi tan sở về nhà, là bà luôn hỏi tôi:

– Hôm nay có phải con sẽ tụng kinh Địa Tạng không? Tôi ngạc nhiên hỏi:

– Vì sao bà biết? Bà đáp:

– Làm sao mà không biết được! Bà thấy các chúng sinh cõi quỷ ngay từ hồi chiều đã tụ tập đầy trong nhà rồi, đông đến hết đếm nổi luôn! Chúng đến để nghe con tụng kinh mà! Có những hôm thấy tối quá rồi mà tôi còn làm việc, bà đến gần bảo:

– Đừng làm nữa, lo mà tụng kinh Địa Tạng đi! Không nên để các chúng sinh kia quỳ đợi lâu, rất có tội và không tốt! Hơn nữa, bà còn tả rõ cảnh tượng: Chúng quỷ chỉ tụ tập đúng vào mười ngày trai là những ngày tôi chọn để tụng kinh. Bà thấy trong số đó có cả động vật và người, vong người thì mặc y phục thuộc về triều đại của họ. Tôi trước đây mê ăn mặn, không ưa ăn chay, nên khiến bà phải khổ theo bởi vì tôi mà bà phải giết vật tạo ác nghiệp nhiều. Trong thời gian tôi tụng kinh Địa Tạng, những chúng sinh bị giết ăn kia đều đến nghe kinh, có đủ heo, tôm, gà, cua, cá v.v… Đặc biệt có một lần bầy cua tới, còn vung vẫy mấy cái càng to, như hướng bà muốn nói là cả nhà tôi từng ăn cua, chúng nghe tụng kinh với vẻ rất hoan hỉ.

Bây giờ tôi không còn tụng kinh Địa Tạng nữa, mà thời khóa chính của tôi là kinh Kim Cang, Tâm kinh, Chú Lăng Nghiêm v.v… đương nhiên bao giờ cũng có chúng sinh từ nhiều cõi trong thế giới tâm linh tụ tập đến nghe. Học Phật vốn là buôn bỏ chấp trước, nhưng vẫn có nhiều người càng tu càng chấp. Chấp nơi oan thân trái chủ, sợ oan thân trái chủ làm chướng mình nên muốn bỏ cuộc không tu trì. Ngài Ấn Quang từng giảng: Quý vị chẳng biết là quỷ cùng người luôn ở chung lẫn lộn hay sao? Bởi không chỗ nào mà không có quỷ! Dù ta không mời quỷ đến, nhưng nhà nào cũng có quỷ. Tính ra, chúng quỷ hiện diện đông hơn người gấp trăm ngàn lần. Nếu người sợ quỷ, thì cần tích đức hành thiện, ắt quỷ sẽ sinh lòng kính trọng mà hộ trì. Nếu người làm việc ám muội, thì quỷ sẽ tranh nhau dè bỉu, nên khó thể sống an. Nếu đã biết rõ như vậy, thì dù ở một mình trong nhà tối, mọi người cũng chẳng nên khởi chút niệm quấy hay chút ý tà, huống nữa là làm ra những việc lỗi… Loài quỷ nếu là quỷ thiện, thì thấy người đến ắt nhường đường, khi người đi khỏi chúng mới chiếm khắp đất đó. Nếu Lệ quỷ (quỷ ác) xuất hiện, ắt có điềm chẳng lành lớn. Phải biết trước mặt mọi người luôn có rất nhiều (thiện quỷ hay ác quỷ). Muốn không sợ quỷ thì nên: giữ tâm tốt, nói lời tốt, làm việc tốt, được vậy thì các loài quỷ đang hiện diện đó, sẽ biến thành kẻ hộ vệ cho người. Chỉ sợ rằng: Loài quỷ được ta khiến cho kính trọng không có nhiều, nếu có được nhiều thì càng tốt, sợ mà làm chi?

Giờ tôi xin nói đến việc truyền âm kinh luận cho chúng sinh trong thế giới tâm linh. Nhờ may mắn mà tôi biết được công đức này. Nếu có thể, bạn nên sắp đặt trong ngôi kiến trúc của mình một nơi phát âm (quảng bá kinh), được vậy thì môi trường hoàn cảnh lân cận sẽ chuyển hóa triệt để, có đủ năng lực hướng dẫn nhân tâm. Giống như cõi tịnh Phổ Đà Sơn của Bồ tát Quán Thế Âm… Ích lợi cực lớn thu được là: Ngay trong khu vực phát âm kinh chú, không chỉ có người, mà bao gồm cả côn trùng, tất cả chúng sinh nơi đó, đều được miễn trừ đọa tam ác đạo, có thể siêu sinh cõi trời, người, hoặc cõi Tịnh của chư Phật. Do buổi tối thời gian bận rộn nhiều, nên tôi đổi lại: Mỗi ngày tụng kinh vào buổi sáng sớm. Trong nhà tôi sắm hai máy cho mở phát kinh thường xuyên: Một máy DVD chuyên phát kinh, chú… tôi đặt tại Phật đường, một máy phát “Văn Thù Tâm Chú” tôi đặt trên bàn nơi thư phòng. Tôi hy vọng có thể giúp chúng sinh đến nghe kinh được thọ ích trong tất cả mọi thời. Lúc tôi mở DVD phát đĩa kinh, đã chiêu cảm rất nhiều chúng sinh hữu duyên đến nghe, trong số đó có một con rồng. Lần đầu bà tôi nhìn thấy vóc dáng khổng lồ của nó thì đã kinh hoàng hét lên:

– Ôi chao! Con rắn này sao mà to khiếp! Bà còn tả là nó nằm phía ngoài sân thượng của gian thờ Phật. Nó còn lượn tới lượn lui ngoài sân canh trộm.

Tôi khuyên bà đừng sợ mà hãy nhìn kỹ xem: Con “rắn” khổng lồ bà tả đó, nó có móng hay không? Bà nhìn kỹ rồi đáp có. Tôi giải thích: Đó không phải là rắn, mà là Rồng (là Long thần hộ pháp!). Năm nay con rồng ấy lại hiện thân, lần này nó nằm trên không, chỗ phát ra Văn Thù Tâm Chú. Trong kinh điển Phật giáo, thường nhắc đến Thiên Long bát bộ, Long Thiên hộ pháp v.v… song mọi người đều không hiểu ý này. Phật Thích Ca trước khi nhập niết bàn, đã dặn dò Long Vương, chư Thiên… nhắc nhở họ hộ trì Phật pháp. Do đã trải qua hơn hai ngàn năm, nên nhiều người còn cho đây là chuyện tâm linh phi thực, không thể nào tin. Tôi thực cảm ơn chư Thiện tri thức đã chỉ điểm cho trên con đường tu tập hành đạo, cũng cảm ân đôi mắt âm dương của bà, cảm ân Long Thiên hộ pháp thị hiện… khiến tôi đối với Phật pháp có đủ lòng tin.

Câu chuyện tôi kể ra hoàn toàn có thực, bạn không tin thì cứ xem như nghe chuyện thần thoại vậy. Còn tôi thì vững tin rằng: Thế giới tâm linh thực sự có rất nhiều cõi giới, nhiều loài mà mắt thịt của con người không nhìn thấu. Ngẩng đầu ba thước có thần linh, nên chúng ta giờ phút nào cũng phải quan sát và kiểm điểm từng khởi tâm động niệm của mình. Nguyện hồi hướng công đức này đến tất cả chúng sinh tận hư không khắp pháp giới, nguyện tất cả đồng tu hành, đạt đạo.

(Chuyện tâm linh có thật phần 1 – Tuệ Tâm 2020)

Xem thêm:

+ Cách thay đổi vận mệnh

+ Cách tụng kinh tại nhà

+ Âm đức là gì.

+ Cách niệm Phật tại nhà.

+ 10 chuyện nhân quả báo ứng có thật.

+ Niệm Phật A Di Đà được cảm ứng.

+ Chú Đại Bi linh cảm ứng.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *