10 CHUYỆN NHÂN QUẢ BÁO ỨNG CÓ THẬT

Chuyện nhân quả báo ứng có thật, được Tuệ Tâm tập hợp từ các nguồn khác khác nhau, đa phần là ở thời gian cận đại. Chỉ lưu ý bạn rằng: Những câu chuyện nhân quả báo ứng có thật này, đều được kể lại bởi người trong cuộc, những Phật tử thuần hành. Chuyện có thật bởi “Không nói dối là một trong 5 trọng giới của Phật pháp”. Bạn có thể không tin, nhưng xin đừng khởi tâm hủy báng mà mang tội. Nguyện những ai có nhân duyên đọc được chuỗi bài viết về nhân quả báo ứng này, đều hiểu sâu rằng: Nhân quả không hư dối! Bạn gieo gió ắt gặt bão, bạn sống thiện lương tất được hưởng quả báo cuộc đời bình an, giầu sang, hạnh phúc. Nếu lỡ gieo nhân xấu thì phát tâm sám hối, làm lành, để chuộc tội và tránh phải trả quả báo nặng nề!

Chuyện nhân quả báo ứng có thật

CHUYỆN NHÂN QUẢ BÁO ỨNG CÓ THẬT – 1:  BÌNH RƯỢU THUỐC

(NHÀ AI NGÂM RƯỢU ĐỘNG VẬT XIN HÃY ĐỌC BÀI NÀY)

Một người bạn đồng tu của tôi kể thân mẫu cô bị chứng tiểu đường thời kỳ cuối đang nhập viện, nhờ tôi giúp quán sát nhân quả cho bà dùm, cô cầm ảnh bà tới cho tôi xem, tôi vừa nhìn vào thì phát hiện có một con vật đang “đóng đô” nơi bàng quang của bà, nhìn giống như rắn mà không phải rắn, vì thân mập to phình, màu sắc giống như con lươn khủng bị nuôi bằng thuốc thúc tăng trưởng, nhưng tướng mạo hình dáng coi bộ lại giống rắn hơn lươn, tôi suy đoán mãi, mà vẫn không nhìn ra nó là con gì, bèn hỏi nó:

Này, sao mà nhào vô ở trong bụng của người ta ở vậy? Trụ trong bàng quang như thế nào có thoải mái chi? Bà này có quan hệ gì với ngươi?

Con vật mập phình này động đậy một chút rồi khóc kể: Bọn họ bắt tôi đem ngâm rượu đấy! (Té ra không phải nó mập mà do bị ngâm nước nên thân mới sưng phình, thật là đáng thương). Do họ dùng rắn ngâm rượu, nên xà linh đã báo oán khiến cho mẹ cô bị bệnh tiểu đường nghiêm trọng. Tôi liền kể chuyện này cho người bạn khuyên cô ta nên phóng sính, tụng chú “Khổng tước minh vương” siêu độ cho linh xà, cô bạn vốn tin hiểu nhân quả nên vội thực hành như tôi bảo, xong xuôi, cô đem toàn bộ câu chuyện siêu độ linh xà do chính mình trải qua viết thành bài văn: “Chuyện nhân quả báo ứng có thật, sự thực trước mắt không thể không tin” như sau:

Mẹ tôi vào bệnh viện, bao người lo lắng, nhưng trong lòng tôi hiểu rõ đây là nghiệp chướng hiện tiền, chắc chắn là bị oan thân trái chủ hành hạ rồi. Mẹ tôi nhập viện một ngày thì tôi cầm ảnh bà đến nhờ người bạn đồng tu cao minh quán sát nhân quả giùm. Hóa ra là có một con linh xà đang báo oán trên thân bà. Thực tình tôi cảm thấy rất ngạc nhiên, vì mẹ tôi đâu tiếp xúc với rắn bao giờ? Sau đó tôi được biết rõ nguyên nhân do con linh xà này đã kể cho bạn tôi nghe : Rằng chính người nhà chúng tôi đã đem nó ngâm rượu.

Tôi biết trong nhà mình vốn có một bình rượu to. Nhìn sơ thấy trong bình toàn là thảo dược, chưa từng nghe nói là trong đó có rắn. Hôm qua tôi về nhà, liền đem việc này hỏi phụ thân:

– Bình rượu nhà mình có ngâm rắn ở trỏng hay không?

Cha tôi đáp có. Nguyên là mấy năm trước khi bạn bè tặng con rắn cho, ông bèn đem nó ngâm rượu, nhưng bình rượu đó lâu rồi không ai động đến và ông cũng quên hẳn chuyện này luôn. Tôi đến gần bình rượu quan sát, thấy bên trong toàn là thảo dược, vậy thì con rắn ắt hẳn đang bị vùi chôn trong lớp thảo dược này. Tôi lấy đôi đũa dài thò vào trong bình mò tìm và gắp ra được con rắn. A Di Đà Phật! Nó rất dài to, còn có thêm tắc kè, hải mã và mấy con gì nữa mà tôi không biết tên. Tổng cộng có cả thảy là bảy con vật trong bình rượu, đem hết ra rồi thì tôi đặt chúng trước mặt và quy y chú nguyện cho chúng, tiếp theo thì tụng 21 biến chú Vãng Sinh, rồi đem chôn chúng gần phía sau chùa. Tiếp đến tôi tới chùa in kinh, phóng sinh, bố thí cúng dường, tạo công đức hồi hướng cho chúng. Tối đến thì tôi tụng kinh Kim Cang cầu siêu cho chúng.

Hôm nay thì nhận được tin: Thân thể linh xà đã dần dịu lại, người bạn thông tuệ của tôi còn nói: Hèn gì mà thấy con rắn thân sưng phình như phù thùng, hóa ra là nó bị người đem ngâm rượu! Mặc dù đây là việc xảy ra rất lâu rồi, nhưng tôi vẫn cảm thấy hỗ thẹn áy náy vì quá có lỗi với các chúng sinh này. Bởi khi quyến thân mình có chút bệnh khổ, thì chúng tôi đều lo lắng nóng ruột nóng gan, thế thì những thống khổ mà các chúng sinh kia phải nếm chịu thì sao? Bọn chúng đã thọ lãnh nỗi đau vô tận vượt xa hẳn chúng tôi. Cây cối, động vật và nhân loại trên địa cầu này, đều cần được bảo hộ che chở. Mong tất cả chúng ta cư xử cảm thông từ ái, biết quý trọng sinh mạng của tất cả.

Ghi chép của tác giả:

Cô bạn đồng tu của tôi đem rắn chôn phía sau gần chùa rồi, thì hôm sau linh xà đến cảm tạ tôi, kể rằng nó đã được siêu độ, sinh về cõi trời. Thân mẫu cô bạn tôi sau khi bệnh viện tái khám đã tuyên bố là bà hoàn toàn hồi phục và được bác sĩ cho phép xuất viện. Thế nhưng việc tốt còn lắm dũa mài, trong lúc quyến thân đang chuẩn bị làm giấy ra viện, thì mẹ cô bạn tôi đột nhiên phát bệnh, đêm đó khoảng ba bốn giờ khuya bà bị chứng tiểu không cầm được. Tôi vừa nghe tin này, trong lòng đã minh bạch mấy phần, bời do đã có kinh nghiệm trải qua mấy vụ tương tự như thế này rồi, nên tôi khẳng định: Chắc chằn là do ma phá.

Tối đó khoảng ba bốn giờ khuya, tôi quan sát nơi phòng bà cụ: Quả nhiên nhìn thấy cỏ bốn con ma đang nắm tay nhau múa may, Tôi định thỉnh Bồ tát Vi Đà đến bắt chúng đi, nhưng sau đó nghĩ lại: Thử dùng công lực tụng niệm của cô bạn đồng tu xem sao? Tôi cũng ráng thức hộ vệ cho mẹ bạn, sau khi trời sáng, tôi bảo cô bạn:

– Bên thân mẹ cô có ma phá nên cô hãy tự xử lý. Ban đêm khi đến bệnh viện trông coi cho mẹ, cô nhớ tụng chú Lăng Nghiêm, đặc biệt là vào thời điểm mẹ cô phát bệnh, thì phải tụng liên lục, không được ngưng. Cô bạn tỏ vẻ rất hiểu và ngoan ngoãn làm theo. Tối đó cô tụng chú bảo vệ cho thân mẫu. Một đêm bình an trôi qua, hôm sau thì mẹ cô xuất viện.

CHUYỆN NHÂN QUẢ BÁO ỨNG CÓ THẬT – 2: NGỌN GIÁO NƠI TƯỢNG QUAN CÔNG

Đa số chúng tôi đều rất tin nhân quả báo ứng, vì đã chứng kiến nhiều vụ án ly kỳ mà khoa học không thề giải thích được. Phần đông các bạn đồng nghiệp của tôi, trên xe đều thờ tượng Phật hoặc đeo chú hộ thân… Trước khi xuất phát chúng tôi thường chắp tay niệm Phật, im lặng cầu nguyện, điều này đã thành quy luật bất thành văn. Thành phố Bắc Kinh là nơi tôi công tác, đã phát sinh nhiều vụ án rất quái, phải nói là khó mà tưởng tượng ra.

Trước hết xin tự giới thiệu: Tôi làm cảnh sát đã 17 năm, mới đầu tôi làm ở đồn công an. Sau đó tôi được điều đến Đại Hưng, phục vụ tại trường cảnh sát một năm, khi cấp trên đến tuyển người tác nghiệp đặc biệt, một lão cảnh sát già dặn kinh nghiệm đã chọn tôi. Thế là ông trở thành sư phụ Hình cảnh của tôi, cho đến nay vẫn còn làm việc chung với nhau Chúng tôi giống như hai cha con. Sư phụ tôi năm nay 52 tuổi, ông làm cảnh sát đã 35 năm rồi. Ông dạy tôi rất nhiều điều hay. Giờ tôi xin kể một vụ án lạ, một câu chuyện nhân quả báo ứng có thật, nhưng xin phép được ẩn tên người lẫn địa chỉ và thay bằng hóa danh.

Trước tiên, xin kể chuyện khi tôi vừa đến đội Hình cảnh công tác. Lúc đó vào năm 1994, chúng tôi nhận được tin báo có người chết gần nhà hát mới vừa khai trương. Kẻ báo án nói là do xảy ra đánh lộn trước cửa nhà hát, nên phát sinh chết người. Nhưng khi chúng tôi tới hiện trường điều tra thì không phải vậy! Lý do khiến người bị tử vong, nói ra rất kỳ quái: Nạn nhân vừa bước vào trước cửa nhà hát thì bị trợt chân loạng choạng, rồi va vào mũi trường thương nơi tượng Quan công cao hơn một mét và bị mũi giáo đâm lủng yết hầu nhằm ngay động mạch chính, người quanh đó nhìn thấy máu nơi cổ ông phun bắn ra… thảy đều hoảng kinh, nhưng không ai dám tiến tới gần, do vậy mà việc cấp cứu bị chậm trễ, khiến nạn nhân tử vong. Lúc đó nhà hát có ít người, đương thời trước cửa nhà hát là một chốn rất hào hoa, nơi cửa đặc biệt trang thờ một tôn tượng Quan Công tay cầm cây trường thương, đây cũng chính là nguyên nhân phát sinh kỳ án. Chúng tôi mời ông giám đốc tên Vạn Nguyên về đồn thẩm vấn một lúc lâu, sư phụ tôi hỏi ông:

– Ông kinh doanh thì sao lại cúng thờ tượng Quan Công? (Bởi vì đa số người làm ăn thường cúng tượng thần tài. Cũng có thuyết cho Quan Công là Võ tài thần – Võ thần lẫn Tài thần). Giám đốc nói:

– Đây là do đám ca sĩ tặng cho tôi sẵn trước rồi, tượng vừa mới được chở tới tối đó thôi…

Chúng tôi lập tức tìm người bạn chuyên làm nghề đồng của giám đốc tên là Tử Hưng, (Y là nghệ nhân đã làm ra cây trường thương này) để thẩm vấn. Lúc ấy người nhà Tử Hưng mới phát hiện ra: ông ta mất tích đã ba ngày nay rồi, không ai nhìn thấy ông. Gọi điện liên lạc cũng không được. Lúc đó chúng tôi linh cảm trong đây nhất định là có chuyện. Chúng tôi vội quay lại tìm ông giám đốc hỏi về quan hệ của Tử Hưng. Vạn Nguyên kể ông và Hưng chỉ là bạn làm ăn, nói đến đây ông sực nhớ ra: Hai ngày trước tại quán nhậu, Hưng ngỏ ý muốn mua xe, giám đốc có bảo Hưng là: Sẽ tốn tiền nhiều lắm đó! Nhưng Hưng tỏ vẻ rất muốn mua, còn vui miệng bảo: sắm xe mới xong sẽ cho giám đốc lái thử. Vạn Nguyên nghe y phát biểu thì thầm nghĩ đây chỉ là lời nói đùa trong lúc nhậu nên ông chỉ mỉm cười mà không lưu tâm. Chúng tôi nghe tới đây liền hỏi giám đốc: Ông ta có kinh doanh gì khác nữa không? Bình thường có ưa tiêu xài lớn chăng?

Vạn Nguyên đáp: ôi dào, tính Tử Hưng không những bỏn sẻn mà lại nhát gan, cho dù gã làm nghề đồng, trong tay có được mấy vạn, nhưng nếu muốn mua xe thì tiền vẫn chưa đủ.

Sau hai tuần điều tra về Tử Hưng, Chúng tôi phát hiện ba vạn mốt ông cất trong nhà đã biến mất, hơn nữa cũng hay tin ông từng khoe với nhiều bạn bè là mình muốn mua xe. Mới đây ông có hợp tác với người bạn bên xây dựng kiếm thêm được mớ tiền, hơn nữa người thợ xây này gần đây hay ghé nhà tình nhân của ông uống rượu. Trong thời gian đó, bên Sở công an Tây La Viên báo tin, họ vớt được cái đầu người đã phân hủy trong dòng Tây La Viên, qua khám nghiệm điều tra của Pháp y và Hình cảnh, mới biết đây chính là đầu của Tử Hưng, ông bị hung thủ dùng búa chặt đầu, sông Tây La Viên chỉ là nơi hung thủ ném thủ cấp phi tang.

Chúng tôi lập tức phái người tìm ả tình nhân tên Mỹ Lệ của Tử Hưng, trải qua bao quanh co lắt léo mới kiếm ra mụ ta đang ẩn trốn ở miền quê Hà Nam, bèn mời về Bắc Kinh thẩm vấn. Tối đó Mỹ Lệ khai: Ả và Tử Hưng quen nhau hơn hai tháng, một hôm lão dẫn về một gã thợ xây khoảng 30 tuổi tên Sang, người Đông Bắc. Trong tiệc nhậu Tử Hưng luôn mồm khoe mình muốn mua xe. Sau đó tên Sang đã một mình tìm đến nhà Mỹ Lệ, hỏi thăm số tiền Tử Hưng muốn mua xe hiện đang cất ở đâu? Mỹ Lệ nói hiện cất trong nhà ông ta. Sau đó y ghé nhà Mỹ Lệ mấy lần, bị Tử Hưng phát hiện, thế là giữa Sang và Hưng xảy ra ẩu đả. Khi Sang bỏ đi rồi, có lần y quay lại tìm Mỹ Lệ, rủ ả cùng hợp tác để giết chết Hưng, chiếm lấy số tiền và đưa nhau về Hắc Long Giang ở, sẽ không ai phát hiện ra. Hai người cùng bàn bạc kế mưu là sẽ giết Hưng như thế nào.

Sau đó Sang bảo trước tiên Mỹ Lệ hãy giao chìa khóa nhà cho gã, rồi cố gắng chuốc cho Hưng uống say, sau đó gã sẽ ra tay. Đêm đến, hai người làm y theo kế hoạch, Sang thừa dịp Hưng uống say thì rút chìa khóa tự mở cửa tiến vào, Tử Hưng nghe tiếng động liền ngoái đầu ra nhìn, thì bị Sang dùng búa chém, thi thể Hưng được họ chôn dưới gốc cây trong vườn. Chúng tôi lập tức truy nã tên sát nhân, tìm một hồi thì phát hiện ra tên Sang chính là nạn nhân ba tuần trước đã bị té, cổ va vào ngọn giáo rồi vong thân ngay trước nhà hát.

Lúc này mọi người mới hiểu ra ngọn nguồn. Ai cũng nói: Do tên Sang là hung thủ giết người, nên y đã bị hồn Tử Hưng hiển linh báo thù. ông đã khiến Sang phải bỏ mạng dưới ngọn giáo do chính tay ông làm ra. Tình tiết vụ án quả là ly kỳ ngoài sức tưởng, chứng minh nhân quả báo ứng hiện rất nhanh và không hề hư dối. Tôi kể câu chuyện nhân quả báo ứng có thật này, hy vọng bạn đọc thâm tín nhân quả: Hễ khởi tâm động niệm, hành sự chi… đều phải cực kỳ cẩn trọng và chớ nên làm thương hại người khác.

CHUYỆN NHÂN QUẢ BÁO ỨNG CÓ THẬT – 3: QUẢ BÁO TÀ DÂM VÀ GIẾT NGƯỜI

Câu chuyện nhân quả báo ứng có thật này xảy ra vào đầu năm 1990.

Trương cục trưởng ngay từ đầu năm nay bỗng vướng bịnh lạ, tự dưng ông phát lạnh run, lạnh khủng khiếp tới buốt đầu choáng váng, vào mùa hạ tháng sáu mà phải mặc áo bông. Từ lúc bị quái bệnh này, mặt ông tái nhợt, toàn thân ẩm ướt, một chút sức lực cũng chẳng còn, cho nên đành nằm dưỡng bệnh tại nhà. Hai năm nay ông đi khắp các bênh viện danh tiếng chẩn khám, nhưng không nơi nào tìm ra bệnh. Tiêu tốn mấy chục triệu rồi, nhưng chẳng thể tìm ra nguyên nhân bệnh, vô phương chữa trị. Mấy hôm gần đây, có người bà con giới thiệu là có một vị đại sư thần thông quảng đại giỏi trị bệnh, dù các y viện bó tay, ngài đều có thể chữa khỏi. Trương cục trưởng chẳng tin, mới đầu ông từ chối, không chịu đi khám bệnh, sau vì thân nhân khuyên mãi, nên đành nghe theo, ông cũng muốn thử xem, biết đâu gặp thầy hay, thì có thể chữa lành.

Khi Đại sư tới, Trương cục trưởng đang nằm trên giường, ngày hè tháng năm mà ông lạnh tới răng va vào nhau lập cập. Đại sư trông còn trẻ, khoảng hơn 50 tuổi, dáng chất phác phúc hậu, thuần khiết. Đại sư chỉ liếc sơ ông Trương một cái, thì ông đã run lẩy bẩy, tỏ vẻ kinh sợ cực kỳ. Đại sư như hiểu rõ, dịu dàng nói:

 – Vong linh đang chịu oan khuất kia đừng sợ, ta đến là để giúp ngươi giải oan, tuyệt không hề có ý làm hại, nên xin hãy yên tâm, đừng lo lắng. Đại sư trầm ngâm một hồi rồi nói:

-Ai là thân nhân của Trương cục trưởng thì ở lại nghe tôi nói chuyện, còn những người khác xin vui lòng tránh đi hết cho!…

Mọi người đi ra hết, trong phòng giờ chỉ còn lại Trương cục trưởng và cô em gái khoảng hơn 30 tuồi. Đại sư lên tiếng:

– Thực ra bệnh này cũng dễ trị, nhưng phải xem thái độ ông Trương như thế nào…

Trương muội là em gái ông, nghe nói bệnh có thể chữa lành, thì rất mừng, vội hỏi cách chữa trị như thế nào? Đại sư giải thích:

– Bệnh này là do một cô nương tìm đến báo oán, cô ta vốn là em vợ ông Trương, chuyện giữa hai người, ông là người rõ nhất…Đại sư vừa nói xong thì sắc mặt xanh lét của ông Trương bỗng đỏ bừng rồi chuyển sang tái nhợt, dáng vẻ trông rất khó coi. Trương muội muội như sực nhớ, bèn hỏi:

– Ý Đại sư nói là giữa anh con và cô em vợ Lâm Lâm ư? Cô ấy đã bị chết đuối khi còn rất trẻ…

Chuyện này thì cô nên hỏi anh trai mình thì sẽ rõ. Nếu cô ta tự té xuống nước chết đuối thì đâu có gì phải ôm hờn, báo oán? Đại sư bảo Trương muội:

– Cái chết của cô Lâm có liên quan đến anh trai cô, ông đã làm hại tới hai mạng người!

Đại sư càng nói càng huyền hoặc, khiến Trương muội ngơ ngác không hiểu thế nào. Đại sư bảo:

– Hiện giờ không có người ngoài nào khác, xin ông Trương hãy tự mình nói ra mọi chuyện, nếu không, làm sao tôi có thể chữa trị cho ông được?

Lúc này ông Trương cúi gằm đầu xuống không nói câu nào, nhưng hình ảnh quá khứ lại hiện về trong tâm trí ông. Đó là một ngày mùa xuân, lúc đó ông đã kết hôn được hai năm. Trong thời gian này, nhạc phụ và nhạc mẫu ông bỗng nối tiếp nhau tạ thế, bỏ lại đứa con gái út mới mười sáu tuổi. Vợ của ông do cảnh nhà chỉ có hai chị em, chẳng còn cách nào khác, đành phải rước em gái về ngụ chung nhà với chồng mình. Hôm nọ, vợ ông có việc phải ra ngoài qua đêm. Ông Trương nhìn thấy cô em vợ tuy tuổi nhỏ nhưng thân thể đã nẩy nở, nên lòng dâm bộc phát, thế là tối đó ông dụ dỗ cưỡng đoạt cô em vợ. Nào ngờ sau đó Lâm Lâm mang thai, do tuổi còn quá nhỏ nên cô rất sợ hãi, lại thêm khó bề mở miệng kể ra với chị mình, thấy bụng ngày càng phình to, lúc này nhằm vào niên đại 70, đang là thời kỳ đầu cải cách. Nếu như để người ngoài biết được thì chỉ càng xấu hổ thêm, Lâm Lâm rơi vào tình cảnh nếu như không chết thì cũng bị phỉ nhổ… cùng đường nghĩ quẫn, cô đành nhảy sông tự vận…Đại sư thấy ông Trương cứ ngồi im không chịu khai gì, liền nói:

– Có vẻ như ông không muốn ta chữa bệnh cho? Thôi thì ta về đây.

Trương muội thấy Đại sư đòi về, bèn bảo Trương:

– Anh Hai, chúng ta đều là người nhà cả, có gì mà khó nói chứ? Muốn trị lành bệnh thì anh phái kể ra như thầy yêu cầu đi!

Thấy ông Trương vẫn nín thinh không mở miệng, Trương muội đành quay qua năn nỉ Đại sư, xin ngài chỉ bảo cho. Đại sư đem những gì mình nhìn thấy, kể hết ra và thở dài bảo:

–  Xem như ông… hại tới hai mạng người lận đa! Chứng lạnh rét trên thân ông, là phản ảnh cảnh giới thọ khổ của vong linh cô nương bị oan khuất tủi nhục kia.

Ông Trương không ngờ là hôm nay mình lại gặp một thần nhân biết rõ quá khứ ẩn tình của mình như thế, liền tỏ rõ thành ý: Nếu như được lành bệnh, sư dạy chi ông cũng làm theo. Đại sư nói:

– Tốt! Vậy thì nội trong bảy ngày thôi, ông sẽ thấy mình khỏe lại. Sang ngày thứ tám thì qua đây đón tôi tới làm lễ siêu độ cho vong linh. Đại sư còn nhấn mạnh:

– Nếu như ông không thực lòng sám hối, chẳng muốn siêu độ đàng hoàng cho vong linh, thì bệnh sẽ không lành đâu nhé! Hãy nhớ kỹ lời tôi nhắc nhở…

Quả nhiên đến ngày thứ ba, chứng rét run trên người ông Trương biến mất, ngày thứ bốn rồi thứ năm, ông đã có thể xuống giường bước đi giống như người bình thường. Đến ngày thứ bảy, thấy trên thân không còn cảm giác bệnh hoạn chi, giống như quái bệnh được bắt đem đi mất, chỉ thấy sức khỏe hơi còn yếu thôi. Tính ra đã hai năm rồi ông không có được cảm giác khỏe khoắn dễ chịu như thế này, ông Trương ngắm nhìn bầu trời bên ngoài, lòng cảm thấy cực kỳ hưng phấn. Nhưng qua ngày thứ tám, ông không thèm làm theo lời dặn là phải đi thỉnh Đại sư tới… Bởi ông thầm nghĩ: Mình đã được khỏe thế này, xem như bệnh lành rồi, thì còn đến thỉnh Đại sư làm chi nữa?! Cho dù ổng có là thần tiên, mình cũng không muốn đối mặt với người biết rõ chuyện xấu mình từng làm…

Qua ngày thứ chín, bệnh của ông Trương bỗng tái phát mãnh liệt, mức độ còn nặng và nguy hiểm hơn cả trước đây. Toàn thân ông rét run, răng va lập cập, mặt tái nhợt… nhìn giống như người sắp chết tới nơi. Trong tình thế cấp bách này, vợ ông vội kêu xe vượt mấy mươi dặm xa đến mời Đại sư, nhưng Đại sư đã đi vắng, nghe nói phải hai ngày sau Sư mới quay về. Nhưng chưa tới hai ngày, thì Trương cục trưởng đã mạng vong. Sau đó, tôi hỏi Đại sư, vì sao ngài cố tình tránh mặt đi vắng?

Đại sư đáp:

– Gặp hạng người bội tín, chẳng có lòng tin, hành xử vô lương tâm, thì tôi chẳng thể nào chữa trị, vì chỉ phí công vô ích…Hãy xem ông ta hại cô em vợ, tính thêm đứa con trong bụng nữa thì là hai mạng người, tội này lớn lắm!

Vì sao tôi biết rõ chuyện, nhưng vẫn muốn ông ta tự mình nói ra? Chính vì muốn tạo cho ông ta có cơ hội phát lộ sám hối, tự mình thú nhận kể tội trước thân nhân… Nhưng ông ta một bề không biết lỗi, không có chút tâm ăn năn. Hạng người như thế, tôi làm sao có thể giải oan giúp cho được? Oan có đầu, nợ có chủ, đành phải phó mặc cho oan quỷ đến bắt ông ta đi thôi! Đại sư còn kể cho tôi nghe nhiều chuyện nhân quả báo ứng có thật, những kẻ hại người, vướng phải quái bệnh… ngài đã từng gặp qua rất nhiều, nhưng đa số đều chữa khỏi, tùy vào tâm thiện và tấm lòng thành biết ăn năn sám hối của đối phương.

Chẳng hạn như có một cán bộ X nọ, bị đau lưng ngót mười mấy năm, ông đau đến cứ nằm trên giường lăn lộn rên siết… tuy đã đi khám, chẩn trị nhiều, uống thuốc chất đống, mà chẳng có chút thuyên giảm. Sau đó ông ta tìm đến Đại sư, sư bảo:

– Hồi mới giải phóng, ông có giết một tù binh rất tàn nhẫn. Giờ y tìm ông báo thù!

Nguyên tù binh đó là trưởng đoàn bên đối nghịch, tính rất ương bướng, ngoan cố. Lúc đó ông X đang làm Trung đội trưởng, bèn sai lính thừa đêm tối, đứng từ phía sau chém vào lưng tù binh, khiến ông ta chết đi. Lão cán bộ nghe nói, rất khâm phục Đại sư, bèn làm y theo lời ngài dạy: ông về nhà siêng năng tụng kinh niệm Phật, hành thiện tạo phúc, chí thành cầu siêu cho nạn nhân. Hằng năm đều làm giỗ cúng. Kể từ đó lưng ông cán bộ hết đau, ông nhân đây tỉnh ngộ, sống rất cẩn trọng, không dám phạm qua một lỗi lầm nào nữa.

Đại sư kết luận:

– Làm người trên thế gian, sống phải có lương tâm. Bản thân nếu lỡ làm ác, thì phải biết ăn năn sám hối, tu sửa chuộc lỗi. Chỉ những bệnh nhân nào sống có lương tâm, biết thủ tín và biết nhận lỗi sửa sai… thì tôi mới có thể chữa trị lành bệnh.

CHUYỆN NHÂN QUẢ BÁO ỨNG CÓ THẬT – 4: KIẾP SAU CỦA CHU DU

Một pháp hữu trong nhóm bạn đồng tu của tôi xin tạm gọi là cô X. Cô dung mạo xinh đẹp, có năng khiếu âm nhạc bẩm sinh, tuổi còn thơ đã vào học viện âm nhạc, trong mắt thầy bạn, cô là ngôi sao nhỏ, đã sớm lên sân khấu biểu diễn, được kết nạp vào đoàn âm nhạc chuyên nghiệp và vinh dự ký hợp đồng với công ty ca vũ nổi tiếng. Năm 2000 cô phát tâm quy y học Phật và ngưng ca hát tính đến nay đã hơn 10 năm, nhưng tài không hề mất, khả năng thưởng thức âm nhạc vẫn rất tinh tế, cô dễ dàng nhận ra những sai sót nhỏ trong lúc các minh tinh biểu diễn mà không ai nhận ra. Cô tài hoa, xinh đẹp, đặc biệt từ khuôn mặt thanh thoát luôn toát ra nét anh hùng oai phong. Dù cô sống phong lưu quyền quý, nhưng không hiểu kiếp trước cô đã tạo nghiệp chi mà đời này hiển lộ rất nhiều bệnh lạ:

  1. DA QUÁ MẪN CẢM

Khi cô đến tiệm may thử y phục, hễ y phục vừa chạm vào hay quét sơ qua, thì toàn thân cô giống như bị roi đánh, lập tức một lằn đỏ xuất hiện trên da, nhìn rất đáng sợ. Tay cô mà bị ngứa thì nhìn cũng giống như bị roi đánh qua, vì có từng lằn đỏ nổi lên. Thậm chí đối với ánh sáng huỳnh quang cô cũng bị dị ứng, hễ ở trong phòng có ánh sáng này chừng 10 phút, là da cô nổi đỏ. Rửa mặt cũng bị nổi đỏ đầy mặt, phải mười phút sau mới hết. Dù có đến các y viện, đi khám đủ bác sĩ Đông lẫn Tây thì họ đều nói: Cô bị bịnh mề đay mẫn cảm, trong máu có độc, năng lực miễn dịch đề kháng cao, do hệ thống phòng vệ quá mức, có thể nói giống như kiểu: “Ngay cả cỏ cây cũng nghi là giặc”. Cô tốn tiền chữa trị nhiều mà bệnh không thuyên giảm.

Năm 2001, cô lên Ngũ Đài Sơn lễ Bồ tát Văn Thù. Qua hôm sau thì không hiểu sau da cô bị mẫn cảm nghiêm trọng, mặt cô nổi đỏ và sưng phù. Cô sợ rằng sẽ bị hủy dung, nên chuẩn bị quay về Bắc Kinh khám bệnh. Lúc ấy, sư phụ cô an ủi giải thích: Không nên lo, đây là hiện tượng tiêu nghiệp! Nghe nói thế, cô an tâm phần nào nên không về Bắc Kinh nữa. Cô dẫn mấy người bạn cùng đi lễ khắp Ngũ Đài. Từ Ngũ Đài Sơn quay về, cô rửa mặt xong thì hết thấy sưng, kể từ đó độ mẫn cảm của da cũng giảm hơn phân nửa. Tận đáy lòng cô rất tri ân Bồ tát Văn Thù đã từ bi gia hộ. Sau khi cô phát nguyện ăn chay trường thì bệnh trạng bắt đầu chuyển tốt, độ mẫn cảm của da giảm đi sáu bảy phần. Đến nay cô đã ăn chay hơn mười năm, song chứng bệnh vẫn chưa dứt tuyệt gốc.

  1. LUÂN THẤY THIẾU NƯỚC

Cô khoảng 50 kí, nhưng hễ thức dậy là uống nước không ngừng, uống mãi cho đến đêm khuya đi ngủ mới thôi. Hằng ngày cô uống khoảng tám đến mười lăm pound nước, lúc nào cũng mang nước kè kè theo bên mình. Còn phải phun nước lên mặt. Do cô cần nước nên rất thích tắm rửa, bơi lội, cô có thể tắm, ngâm nước lâu cả ngày, mới chịu lên bờ. Nếu theo thuật bói toán “Bát tự” thì ngày tháng năm sinh của cô cung mệnh vững, thổ chắc, thủy vượng, không hề bị thiếu nước chi. Nhưng thực tế nhìn vào cách sinh hoạt, thì thấy cô cư xử như luôn bị thiếu nước, không nước thì không thể sống, thường khát nước, uống không ngừng, còn phải rưới nước lên mặt và ưa ngâm mình trong nước.

  1. MỘNG THẤY TIỀN THÂN (KIẾP TRƯỚC)

Mấy năm trước, mẹ cô mộng thấy nhân duyên kiếp trước của hai người (mẹ cô cũng là một Phật tử thuần thành, đồng quy y một lượt với cô. Sau khi quy y Phật rồi, bà cũng ăn chay trường đến nay đã hơn mười năm. Bà thường xuyên lễ bái, sám hối, hằng ngày sớm tối đều công phu, tĩnh tọa, niệm Phật không biếng lười).

Bà mộng thấy con gái kiếp quá khứ là một vị Nguyên soái tóc xanh trẻ tuổi, còn bà là một danh tướng đầu bạc dưới trướng của vị nguyên soái này. Tỉnh dậy bà hiểu ra, hèn gì mà đời này, con gái vẫn có thói quen thích chỉ huy bà, bà cũng một bề nương tựa, nghe theo, phục vụ… Nhưng cũng có lúc bà nhìn lại, cảm thấy con gái sao mà vượt quá phận, dám sai sử bà, nên tỏ thái độ phản kháng không vui. Nhất là khi bà sực nhớ mình là mẫu thân, không thể để cho con tùy tiện sai sử. Mẹ và con đều có tính quật cường, lãnh đạo. Chính vì vậy mà đời này, giữa họ thường xảy ra xung đột, cãi nhau chẳng ngưng, đến nổi nhiều lần phát sinh giận hờn chia xa. Nhưng rồi Sự việc vẫn như cũ, vì tình thương khó chia khó cắt, mẹ một bề sống theo con gái, con cũng hết lòng phụng dưỡng mẹ. Mẹ sống cứ thỉnh thoảng bị lâm vào cảnh con chỉ huy, họ vô tình hành xử theo thói quen và nghiệp lực quá khứ còn gieo ảnh hưởng đến đời này, hoàn toàn không biết mình là ai, vì sao như thế?

  1. VÉN MÀN QUÁ KHỨ, SÁM HỐI LỖI XƯA

Tháng 7 năm 2012, dưới Phật lực gia trì, nhân duyên khuất tất trong đây được một vị đồng tu thông tuệ tình cờ đến nhà họ tham dự đại lễ cầu siêu và ngụ lại ba ngày, đã giải ra đáp án. Sau khi đại lễ hoàn tất, mọi người cùng ngồi trò chuyện thì vị thông tuệ bỗng im bặt, nhìn chăm chú vào cô X, đầy vẻ ngạc nhiên…Cô X thấy vậy thì mĩm cười hỏi:

– Sao ông nhìn lạ thế, đã thấu tiền kiếp của tôi rồi phải không?

Vị này nghiêm trang gật đầu, đáp:

– Tôi nhìn có một trại quân vào thời cổ đại, vị nguyên soái thập phần oai vệ anh tuấn. CHÍNH LÀ CÔ!… đang đóng trú ở đó! Lão sư Trịnh Bá Đức nghe vậy liền hỏi:

– Ông xem trên lá cờ của vị nguyên soái này ghi chữ gì?

– Ô! Tôi nhìn thấy rồi, là chữ “Chu”!

Họ “Chu” ư? – Chúng tôi đồng suy nghĩ, thế thì ông tướng “Chu” này thuộc triều đại nào đây?… Vị thông tuệ nhắm mắt một lát thì nói:

– Tôi nhìn thấy cô rồi: Là một nam tử trẻ trông rất uy vũ anh tuấn, mọi người chung quanh đều gọi cô là Đô đốc”…

– Đô đốc ư? – Chúng tôi đồng lên tiếng hỏi, nhìn nhau ngần ngơ…

– Phải! Cô chính là Đô đốc Chu Du của nước Ngô thời Tam quốc, mẹ cô là tướng quân Hoàng Cái nổi danh với khổ nhục kế… “trá hàng” để gạt Tào Tháo.

Căn cứ theo sử ghi, để đối địch với quân Tào hùng mạnh, Hoàng Cái đã cùng Chu Du đề ra mưu kế hỏa thiêu Xích Bích. Hoàng Cái nói: Địch đông ta ít, khó đánh lâu. Tôi quan sát thấy thuyền Tào nối liền đầu đuôi, có thề dùng hỏa công để thắng… Tôi cam chịu ngài đánh thảm sau đó sẽ ra bộ bất mãn và lén gửi thư cho Tào Tháo trước, giả vờ đầu hàng. Đợi quân sĩ Tào chủ quan, thì ta phóng hỏa. Nương sức gió mạnh, lửa sẽ thiêu cháy hết doanh trại của địch”. Lão tướng Hoàng Cái cùng Chu Du đồng diễn màn kịch gạt Tào thành công. Thế là trong trận Xích Bích, tướng sĩ quân Tào bị thiêu chết thương vong không thể tính kể… Hóa ra hai mẹ con họ là Chu Du và Hoàng Cái, hai vị tướng tài, danh đồn vang dội? Không riêng gì mọi người mà ngay cả cô X cũng kinh ngạc đến há hốc mồm, không nói được lời nào. Vị thông tuệ kể rằng: ông nhìn thấy, những tướng sĩ bị thương hại này nằm trong các đội ngũ cực kỳ to lớn, do bị thiêu chết nên không còn mặt mày, tứ chi thi thể tàn khuyết, rất nhiều người hiện nay còn chìm trong ác đạo, thọ khổ không thể nói, muốn thoát ra cũng không có ngày… Một số bọn họ đang hiện thân ở trước chúng ta, thỉnh cầu siêu độ cho họ…Vị thông tuệ bảo cô X:

– Do cô hiện tại còn phúc báu lớn, nên oan gia trái chủ không thể quấy rối cô nhiều được, nhưng cô nhất định phải sám hối, hơn nữa phải dốc sức giúp cho những oan gia bị hại chết này được xuất ly khổ hải, bọn họ thật quá thảm và đáng thương!

Nghe đến đây, cô X rơi lệ, phát tâm sám hối, cô hướng về các chúng sinh bị hại thốt lời xin lỗi, và phát nguyện dùng Phật pháp làm lợi cho họ. Đô đốc Chu Du vào thời đó, là vị nguyên soái trẻ tuổi oai hùng, tài hoa xuất chúng, danh lưu truyền khắp thiên hạ, song do sát sinh nhiều nên ông chỉ sống tới 36 tuổi. Hiện thời là 2012, là năm rồng, cũng là năm mệnh vận 36 tuồi của cô trong đời này. Nhờ cô biết tu theo Phật pháp nên sự việc còn có thể cứu vãn, cô hiểu được vì sao mình bị nhiều bệnh khổ và đã tìm ra đáp án. Riêng tôi cảm thấy, do quá khứ là Chu Du nên đời nay cô X vẫn còn mang theo hào khí anh hùng. Chu Du trong quá khứ vốn là một mỹ nam tài hoa, anh tuấn? Thì đời hậu thân vẫn là mỹ nữ thanh tú, trên mặt còn toát ra khí chất nam tử anh hùng, tính vẫn ưa đọc sách, phong cách lịch lãm, học rộng tài cao. Quá khứ Chu Du tính phóng khoáng, đại lượng, cư xử đắc nhân tâm, tuồi còn trẻ đã được Tôn Quyền nước Ngô đề bạt trọng dụng. Trong “Tam quốc diễn nghĩa”, tác giả La Quán Trung tả Chu Du bị chọc tức chết, nhưng đó chỉ là lời bịa đặt chứ không phải sự thực. Đời này xem hậu thân Chu Du tính cách vẫn hào sảng, khoan dung, rất thích hành thiện bố thí, rộng kết duyên lành.

Chu Du từ thời thiếu niên đã giỏi âm nhạc, ông có thính giác rất tinh tế về nhạc, nghe kể rằng dù ông đã uống ba bình rượu, nhưng khi nghe nhạc tấu lên mà bị sai, ông vẫn nhận ra và lập tức quay đầu nhìn nghệ nhân. Vì vậy mà đương thời còn lưu truyền câu ca dao: “Nhạc nếu tấu sai, là Chu lang lập tức ngoái đầu nhìn!”…Người ta thường kể nhiều giai thoại thú vị về thiên tài âm nhạc của ông. Do quá khứ Chu lang là một trong những người đã lập mưu hỏa thiêu quân Tào, nên hiện tại cô X cũng phải trả báo, bởi làm người chết cháy, thèm nước… Nên bản thân cô luôn khát nước và bị cảm giác nóng dày vò triền miên.

Cô X đã phát tâm sám hối dũng mãnh, chân thành hướng về tất cả những chúng sinh bị hại, nguyện từ đây dùng Phật pháp làm lợi ích cho họ, đời đời dùng công đức tu tập hành thiện cùa mình hồi hướng cho tất cả bọn họ được thoát ly biển khổ sinh tư. Tất nhiên đại nguyện được phát ra với tâm ăn năn sám hối vô bờ, vì thương xót những nạn nhân chết thảm mà cô quyết tâm thực hành sự cứu chuộc chân chính, bền bĩ. Bệnh cô nhờ đó được tiêu tan. Tín tâm càng thêm kiên cố, thu được kết quả tốt đẹp.

Đây là tất cả những gì tôi chứng kiến và viết ra trung thực, bạn cỏ thể không tin. Nhưng tôi hi vọng câu chuyện nhân quả báo ứng có thật này sẽ đem đến lợi ích cho những ai hữu duyên đọc đến nó.

CHUYỆN NHÂN QUẢ BÁO ỨNG CÓ THẬT – 5: QUẢ BÁO TIỀN KIẾP VÀ PHÁ THAI

Tôi là một phụ nữ họ Tăng, tốt nghiệp Đại học khoa Trung Văn, hiện đã kết hôn được ba năm rưỡi và có một con trai, nhưng tâm tư tôi lúc nào cũng khao khát được xuất gia. Do vậy mà mỗi khi tôi đi chùa thường bị chồng bất bình, dẫn đến gây cãi với nhau luôn, vì chồng tôi cương quyết nói: “Ở nhà tu cũng được, không cần phải xuất gia!”. Tôi không đồng ý, nên thường tranh cãi với anh. Chồng tôi không chịu nổi bực phiền, có lúc nổi nóng đến phải đập, ném đồ đạc… hoặc bỏ ra ngoài nhậu nhẹt để giải khuây, do vậy mà gia đạo chúng tôi thường bất hòa, rối rắm.

Cuối tháng hai năm ngoái, phát sinh một chuyện rất đau lòng là: Hôm đó chồng tôi đi vắng, do anh phải túc trực thâu đêm ở bệnh viện để chăm sóc phụ thân bị trúng gió. Chỉ còn tôi và đứa con trai nhỏ ở nhà. Nào ngờ nửa đêm hôm đó, bỗng có một tên mặc y phục đen, bịt mặt, tay cầm mã tấu, đột nhập. Hắn xông thẳng vào phòng tôi, đánh tôi bị thương nơi đầu, dùng sức mạnh cưỡng hiếp tôi. Trước khi bỏ đi hắn còn cướp đoạt tiền bạc, tư trang của tôi. Khi ông xã về, tôi kể lại toàn bộ tai nạn cho anh nghe, anh bừng bừng phẫn nộ, chấn động cực kỳ, vội băng bó vết thương cho tôi, rồi đưa tôi đi bệnh viện phụ sản kiểm tra vì sợ tôi bị mang thai. Lần này tôi bị tai nạn thống khổ bất ngờ, trong lòng không ngừng cầu Bồ tát gia hộ che chở: “Xin đừng có phong ba bão táp nổi lên trong gia đình tôi nữa”.

Sau tai nạn được nửa năm, tôi vẫn luôn nằm thấy ác mộng. Không những mơ thấy tên côn đồ đến xâm hại tôi, mà thậm chí mỗi khi ông xã muốn thân mật gần gũi, thì tôi vẫn bị chuyện tên côn đồ làm nhục ám ảnh nên luôn phản ứng kinh hoàng, thậm chí tôi còn cho ông xã là tên côn đồ muốn cưỡng hiếp tôi. Vì vậy tôi có thái độ rất chán ghét hành vi thân mật của chồng, thậm chí đối với phái nam cũng nảy sinh đầy ác cảm. Không lâu sau đó chúng tôi dời về quê ở, những ám ảnh về tai nạn đau thương trong quá khứ cũng dần phai nhạt. Hằng ngày tôi bắt đầu chí thành tụng kinh lễ Phật, trải qua một thời gian dài. Có lẽ tâm thành của tôi đã cảm động đến chư Phật, Bồ tát nên cuối cũng vào năm ngoái tôi được gặp vị sư phụ trí tuệ của mình, ngài rất thông cảm về tai nạn của tôi trong quá khứ và hết lòng hóa độ tôi. Sư phụ đưa tôi lên chánh điện thắp hương và mời thỉnh oan gia trái chủ ra mặt, để ngài chủ trì, giúp tháo gỡ oan kết. Lúc đó tôi cực kỳ thành tâm, tha thiết sám hối, cầu nguyện. Không ngờ chiêu cảm được sự linh ứng hiển hiện.

CHUYỆN NHÂN QUẢ BÁO ỨNG CÓ THẬT – VÔ TÌNH PHÁ THAI CHỊU QUẢ BÁO

Chẳng mấy chốc thì oan gia thứ nhất xuất hiện: Có một đứa bé gá vào thân một tín đồ trong chùa, bày tỏ là cháu muốn tìm tôi. Nhưng thái độ tỏ ra hết sức oán hận. Cháu nói mình là bé gái bị tôi phá bỏ, khiến tôi sợ thất kinh hồn vía. Sau đó tôi ngẫm nghĩ kiểm điểm, đột nhiên nhớ ra hồi đó chúng tôi vừa mới kết hôn xong, hai vợ chồng cùng bàn tính, sợ nếu có thai sớm sẽ không đủ kinh phí chăm lo nuôi dưỡng con, nên chồng tôi chọn phương án cho tôi uống thuốc ngừa thai mua ở tiệm thuốc tây. Nào ngờ uống thuốc xong thì thành ra phá thai, cũng không hề biết vì vô tình, mà chúng tôi đã làm chết một sinh mạng bé bỏng bất hạnh. Sau đó bé gái này còn biểu thị: Vì muốn báo thù ác tâm của tôi, nó thường quấy phá chọc cho con trai tôi khóc la ầm ỹ, hơn nữa còn làm cho cháu khóc rất lâu. Hèn gì mà thằng bé vô duyên vô cớ cứ khóc thét hoài và khóc rất hung. Có lúc còn tỏ ra bướng lì khó dạy, chỉ ưa chơi đùa một mình và hay cãi lời. Hễ bảo nó đừng chơi đồ nguy hiểm thì nó luôn làm ngược lại, thỉnh thoảng bé còn tự ý chạy ra giữa đường, mặc cho cha mẹ đuổi theo kêu réo cháu cũng chẳng thèm quay đầu lại. Có lúc còn hung tợn đánh lại mẹ. Do vậy mà nhiều lúc không nhẫn nổi, tôi phải đánh đòn thằng bé. Nhưng kể từ khi có duyên lành tiếp cận sư phụ và nghe niệm Phật, thì thằng bé hiền đi rất nhiều, còn tỏ ra rất ngoan ngoãn dễ dạy, đây là hiện tượng rất lạ.

CHUYỆN NHÂN QUẢ BÁO ỨNG CÓ THẬT – NHÂN QUẢ NHIỀU KIẾP 

Oan gia thứ hai là một cô gái. Cô nói rằng kiếp trước tôi là nam nhân.

Vào kiếp đó cô vốn có ý định không kết hôn và khao khát muốn đi tu. Nhưng do tôi nuôi ác ý muốn chiếm đoạt để có được cô, nên đã thừa dịp cưỡng hiếp, khiến cô mang thai và sinh ra một đứa con, làm cô ôm phiền muộn u uất mà chết. Vì tâm nguyện xuất gia đã bị tôi phá tan, nên cô ôm mối thâm thù đại hận cực lớn, luôn muốn báo oán tôi, do vậy mà thần thức thường quanh quẩn bên tôi, luôn tạo ra đủ chướng ngại quấy phá, ngăn cản tôi tu hành! Khiến tôi tâm tuy hướng Phật, nhưng không bao giờ có cơ may được tiếp cận Sư phụ hay nghe kinh thính pháp gì. Còn nữa, cô đã khiến cho hôn nhân của tôi rơi vào khổ não, bế tắc, vô phương tự cứu. Sau đó cô trả thù thêm, là điều khiển, dẫn dụ tên côn đồ đột nhập vào nhà cưỡng hiếp và cướp đoạt tiền tài trang sức của tôi. Cho tôi nếm lại cảm giác bị cưỡng hiếp mà kiếp xưa cô phải chịu. Khiến tôi thân tâm đều bị dày vò, thống khổ trầm trọng, khổ đến không muốn sống.

CHUYỆN NHÂN QUẢ BÁO ỨNG CÓ THẬT – SÁM HỐI VÀ LỜI KẾT

Bây giờ tôi mới hiểu ra, đời này sở dĩ tôi bị người cưỡng hiếp, bị chém, bị thương là có liên quan đến tội mình đã tạo trong quá khứ, tôi ý thức được từng quả báo giáng xuống thân mình. Đúng là tôi đã gieo gió nên phải gặt bão, hễ đã tạo tội là phải lãnh báo ứng, không có gì oan uổng cả. Suốt thời gian ác báo ập đến, tâm tôi rất bất ổn, tôi không ngừng than oán, thầm trách tại sao chư Phật, Bồ tát không che chở tôi? Vì sao cảnh sát quá dở, không giỏi phá án để tóm bằng được tên hung thủ đã hại tôi và trừng trị thật nghiêm theo quốc pháp cho xứng với tội của hắn? Nhưng bây giờ, sau khi đã hiểu rõ nhân quả rồi, tôi liền phát nguyện trước Phật: Từ nay về sau con nguyện nỗ lực tu hành, hoàn toàn dứt ác hành thiện, xin nghiêm trì giới luật, hành đúng theo lời Phật dạy và nguyện sẽ giúp người hiểu nhân quả, liễu giải Phật pháp. Đối với chồng và con, xin hết dạ chăm sóc yêu thương, không bao giờ dùng tâm sân hận để cư xử.

Khi tôi phát nguyện xong, chưa được bao lâu, thì đã xảy ra nhiều điều kỳ diệu, hay đến ngoài sức tưởng tượng! Bầu không khí trong gia đình đã thay đổi, biến thành ấm áp hòa thuận. Chồng tôi hồi xưa có tính hay ghen tuông, tôi làm gì cũng bị anh nghi ngờ, không tin. Chỉ càn tôi trò chuyện với ông nào đó vài câu, là đã bị anh dòm ngó rất khó chịu, mất tự do. Thậm chí ở trước mặt anh tôi cũng không dám nhắc đến tên của nam nhân nào khác. Nếu không, sẽ bị anh nghi ngờ tra gạn mãi. Nhưng bây giờ, mọi chuyện đã khác xưa. Bất kể tôi đi với ai, làm gì, nói gì… anh hoàn toàn không nghi ngờ. Nếu tôi có bàn luận đạo pháp cùng ai, thì không những anh rất hoan hỷ, mà còn ở cạnh bên chăm chú lắng nghe, tỏ vẻ rất thú vị. Anh cũng không hạn chế tôi hành thiện, ngược lại còn cổ vũ, khuyến khích. Anh không hề ngăn tôi đi gặp Sư phụ, nhờ vậy mà tôi được tự do học pháp nghe kinh. Ba bốn năm trước, tôi và anh thường gây cãi ầm náo không ngừng, bầu không khí trong nhà rất u ám, đến gà chó cũng chẳng yên. Nhưng từ khi tôi quyết tâm tu sửa bản than, thệ dứt ác tu thiện, bỏ xấu huân tốt thì chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, gia đình tôi đã hòa thuận, tận hưởng hạnh phúc tràn trề.

“Đồng vợ đồng chồng tát biển đông cũng cạn”, hiện giờ cả gia đình tôi đều ăn chay trường, con tôi rất ngoan và dễ dạy, khác hẳn thuở xưa. Mặc dù cháu ăn chay, nhưng sức khỏe thể trạng đều phát triển cực tốt. Mọi người ai cũng khen: Con tôi Thiên đình no đầy, rất có hảo tướng và tư cách đại trượng phu. Tu theo Phật pháp, nghiêm trì giới luật, dứt ác hành thiện thì cuộc sống sẽ rất hạnh phúc, gia đình tôi là một chứng minh hùng hồn. Bạn có muốn ứng dụng thử không? Gieo nhân lành sẽ gặt quả lành. Nếu muốn không khổ thì bạn đừng gieo nhân ác.

Vì sao chúng tôi có được chuyển biến kỳ diệu giống như trong phim thế?

Tôi nghĩ nguyên nhân chủ yếu không ngoài ba điểm:

  1. Tôi đối với người mình làm hại trong quá khứ, chân thành sám hối, quyết tâm từ nay về sau, sửa lỗi, đổi mới không tạo ác, không phạm lỗi nữa.
  2. Bình thường tôi rất ưa làm từ thiện, còn tham dự nhiều hoạt động bố thí, phóng sanh.
  3. Nhờ Sư phụ hướng dẫn tôi tham dự nhiều pháp hội siêu độ, đem toàn bộ công đức bái sám này hồi hướng cho oan gia trái chủ. Nhờ vậy mà được họ tha thứ, khiến tôi được giải thoát.

Từ nay về sau tôi luôn khắc ghi những lời dạy trân quý này vào lòng, luôn áp dụng để tạo hạnh phúc cho mình. Xin thuật thêm câu chuyện nhân quả báo ứng có thật mà Sư phụ đã kể cho tôi nghe:

Có một vị giáo thọ, ba mươi năm nay bị đau lưng, dù dung thuốc chi cũng không lành. Ông từng qua Mỹ chẩn khám song cũng không chữa được, nên cảm thấy rất đau khổ, bệnh khiến ông cử động bất tiện nên càng rầu lo. Gần đây nhờ tin Phật chí thành, nên ông đã thu được nhiều điều thù thắng. Dưới sự hỗ trợ dẫn dắt của sư phụ, căn bệnh nan y của ông hiện nay đã lành. Té ra vị giáo thọ này kiếp trước là Đại cao quan của triều Thanh, do đối với phạm nhân ông hay dùng cực hình tàn khốc hung bạo, nhất là rất ưa dùng roi, trượng… quất vào lưng nạn nhân, người bị ông đánh chết rất nhiều, không thể kể xiết. Ngoài ra ông thường dùng hình phạt kẹp tay lăng nhục và còn đánh gãy chân phạm nhân. Do vậy mà lúc oan than trái chủ xuất hiện, thì hai tay ông không ngừng phát run, chân cũng biến thành tàn phế, vô phương đi lại, miệng luôn rên la, gào thét, không ngừng trách trời già bất công: “Ngươi tàn bạo như thế vì sao đời này vẫn được làm giáo thọ?”…

Sư phụ đã bao phen giải thích: Công danh số mệnh tốt xấu của mỗi người, tùy thuộc vào nhân duyên quả báo, chúng ta không thể nhìn vào biểu hiện của một đời mà kết luận, vì những nhân gieo ẩn khuất rong nhiều kiếp khác cũng có ảnh hưởng liên quan, bởi vậy không nên oán trời trách người, đừng sinh tâm tật đố. Nhưng vì để cứu chuộc lỗi lầm trong quá khứ, rất cần bày tỏ tâm thành sám hối, thế nên vị giáo thọ này, ngay hiện trường đã quỳ xuống hướng về oan than trái chủ tha thiết sám hối, biểu thị lòng ăn năn tột cùng. Hơn nữa còn đáp ứng cho họ mấy điều như sau:

  1. Lập bài vị siêu độ cho họ.
  2. Bỏ tiền ra xây dựng chùa, làm nhiều việc từ thiện.
  3. Đem hành vi bất nhân trong kiếp quá khứ công bố cho thế nhân được biết, khiến mọi người cảnh giác, không ai dám phạm lỗi này.

Trải qua những giao lưu đàm phán này rồi thì không bao lâu bệnh tình vị giáo thọ kia ngày một chuyển tốt, dần dần hồi phục và lành hẳn. Thật là kỳ diệu!

(Chuyện nhân quả báo ứng có thật – Phần 1. Tuệ Tâm – Trích từ Báo ứng hiện đời)

Xem thêm:

+ Cách thay đổi vận mệnh

+ Cách tụng kinh tại nhà

+ Âm đức là gì.

+ Cách niệm Phật tại nhà.

+ 10 chuyện Tâm linh có thật.

+ Niệm Phật A Di Đà được cảm ứng.

+ Chú Đại Bi linh cảm ứng.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *