Chuyện ma quỷ nhập vốn chẳng có chi lạ lùng ở xứ ta. Những người bị ma quỷ nhập thân tâm bị khống chế, nhẹ thì tháng đôi ba lần vô cớ ốm đau, nói năng kỳ lạ; nặng thì bị chúng nó nhập hẳn vào thân, khiến thần trí u mê, điên điên khùng khùng. Thế gian thường gọi là vong nhập, nhà Phật gọi là Ma Chướng.
Vì đây là Ma chướng nên người học Phật cần hết sức cẩn trọng. Nếu chẳng phải chuyện liên quan đến mình thì chỉ nên thâu nhiếp tâm ý mà tu tập. Chớ ỷ mình học Phật, vọng động giúp người hay đấu pháp mà rước họa vào thân. Ta học Phật, tuy phát Bồ Đề Tâm, nhưng để can thiệp được vào chuyện bá láp thì cần phải có Đạo lực. Nếu chẳng có đạo lực, rắc rối đến liền!
*
Vả lại, Kinh chú linh nghiệm ở nơi Tâm Từ Bi, muốn cảm hóa chúng sanh, cho chúng sanh lìa khổ được vui mà lập, không phải ở nơi hơn thua hay làm tổn hại chúng sanh. Vì thế, ngay cả bậc Đại Ma Vương xuất hiện, đức Phật hay chư Tổ cũng chỉ khởi tâm từ mà hóa độ. Nhiều người học Phật không hiểu lẽ này, ngã mạn muốn dùng thần lực của kinh chú để áp chế chúng sanh. Rốt cuộc đều rước phiền phức vào người. Tại vì sao? Vì Tâm không tương ưng với Pháp vậy!!!
Lúc còn tại thế, dù gặp ca xương xẩu đến đâu, Thầy tôi cũng chỉ khai thị rồi hướng dẫn cho vong linh niệm Phật. Nhờ Phật lực siêu độ, chớ Thầy tuyệt chẳng bao giờ khởi niệm áp chế hay đấu pháp với chúng sanh. Ngay cả khi tâm quang phát lộ, vào cảnh giới của Ngũ Ấm Ma, bị chúng sáu thời quậy phá. Thầy vào thế buộc phải đấu pháp với Thiên Ma, cũng chỉ khởi tâm từ bi muốn hóa độ. Nhờ đó, giữ lại được hơn nửa số đạo tràng…!
Thế giới vô hình, đặc biệt là cảnh giới của Ngạ quỷ, có nhiều vị quỷ thần đạo hạnh sâu dày, thần thông quảng đại. Nếu chẳng may gặp phải, ta chỉ có thể dùng tâm từ bi, khiêm hạ mà đối đãi, thật chẳng thể ngã mạn cống cao.
Câu chuyện Hoà Thượng Tuyên Hóa quy y cho quỷ dưới đây là một điển hình.

Chuyện Ma quỷ nhập – Quỷ xin Quy y
Trời, người đều ngưỡng mộ đức hạnh và nguyện lực của Hòa Thượng, nên ngay cả quỷ thần cũng cầu xin được quy y. Trấn Thụy Xương vốn là thương gia nổi tiếng ở Hồng Kông. Ông có đứa cháu gái đã mất cha mẹ từ nhỏ, nên được vợ chồng ông nuôi dưỡng lớn khôn…
Hòa Thượng kể: Nếu tôi bảo người ta quy y mình thì họ sẽ hỏi: “Thầy có đủ tư cách làm Sư Phụ không? Có phải thầy muốn lợi dụng tôi, muốn làm Sư Phụ tôi để cao hơn tôi một bậc à?” Thế thì tôi nên nói sao đây?
Vì vậy, xưa nay tôi không bảo ai quy y với tôi cả. Thâu một đệ tử quy y, nếu không giáo hóa y theo chánh pháp, không thể độ y, tôi cảm thấy có lỗi với y, nên rất hổ thẹn. Vậy, nếu tôi dùng chánh pháp để dạy dỗ, mà y không thành tâm, không chịu nghe theo lời dạy bảo, thì tôi cũng đành chịu. Bởi thế, tôi không bảo người ta quy y tôi. Nhưng bây giờ lại có nhiều người muốn quy y với tôi, vậy các vị hãy tự hỏi mình, ai là người mà tôi bảo tới quy y đây? Thậm chí có muốn quy y, tôi cũng phải xem xét, quan sát duyệt qua. Có khi đông người quá, khảo sát không kịp nên tôi mắt nhắm mắt mở cho qua: “Được rồi, đều chấp thuận hết”.
Các đệ tử muốn quy y tôi ở Đông Bắc và Hồng Kông, trước tiên tôi phải hỏi chuyện với từng người một, như tại sao muốn quy y tôi? Không những với người là vậy mà với quỷ cũng y như thế đó.
*
Thật đấy, ở Hồng Kông tôi đã thâu nhận quỷ làm đệ tử rồi. Ở Hồng Kông có nhiều người nói pháp sư Độ Luân có bản lãnh bắt ma. Đây cũng là một phần của câu chuyện. Nói đến quỷ này cũng là chuyện không thể nghĩ bàn!
Trần Thụy Xương làm chủ công ty Đại Quang, có đứa cháu gái bị bệnh ma chướng, quỷ nhập vào thân khiến cô ta phát điên, người có ma khí quấy động nên cả nhà không ai được yên. Ông Trần Thụy Xương thỉnh bảy ông thầy đến tụng kinh.
Các vị xuất gia này thường làm Phật sự bằng cách đi tụng kinh để sinh sống. Họ đến đó mặc áo tràng đắp y, đặt quyển kinh Kim Cang và chú Đại Bi trên bàn, rồi họ bắt đầu niệm: “Nam mô hắc ra đát na đa ra dạ da. Nam mô a rị da …”
Họ suốt ngày đêm cứ “Nam mô, Nam mô, Nam mô”, rồi cứ “Nam mô” không ngừng nghỉ. Họ lại tụng kinh Kim Cang: “Tôi nghe như vầy: Một thuở nọ, đức Phật ở nước Xá Vệ trong vườn cây của Kỳ Đà và Cấp Cô Độc, cùng với một nghìn hai trăm năm mươi vị đại Tỳ Kheo Tăng tụ hội. Khi ấy đến giờ thọ thực, Thế Tôn đắp y trì bát, đi vào Xá Vệ thành khất thực. Vào trong thành rồi, khất thực theo thứ lớp đã xong, trở về chỗ cũ. Dùng cơm xong, thu dọn y bát, rửa chân rồi, trải tòa mà ngồi…”
*
Lạ lùng thay, khi các thầy tụng kinh, quỷ cũng tụng theo. Cho nên người tụng kinh người, quỷ tụng kinh quỷ. Thầy tụng “trải tòa mà ngồi,” nó cũng nhái lại “trải tòa mà ngồi”, cứ vậy mỗi ngày nó đấu pháp với các thầy tụng. Nó phá đến nỗi bảy thầy này tụng kinh bảy ngày xong cũng không ra khỏi cửa được và quấy nhiễu đến đỗi họ đành phải bó tay hết cách, quả là không còn biện pháp nào cả.
Trong số bảy thầy đó, có một vị là đệ tử cháu của tôi, thầy Hằng Việt (cháu tôn của Hòa Thượng Thường Nghĩa). Thầy nói với Trần Thụy Xương rằng:
“Nếu muốn trị cho cô bệnh, ông nên cho người đi thỉnh Sư Bác của tôi, ổng sẽ có cách!”
Ông này tin lời thầy, vội vàng chạy đến động Quán Âm cầu thỉnh tôi. Từ khi ẩn cư trong động Quán Âm cho đến nay, tôi như câm như điếc, như ngu như ngốc, một lòng tu hành, không màng đến thế sự. Bởi vậy, lần thứ nhất họ đến thỉnh, tôi không nhận lời. Rồi họ lại đến lần thứ hai, tôi cũng không đáp ứng.
Đến lần thứ ba, họ quỳ trước mặt tôi, không chịu đứng lên. Tôi vốn không muốn xen vào chuyện không đâu của người khác, nhưng nay họ đã thỉnh cầu ba lần rồi, nên tôi nói:
– Được rồi, các vị đã thành tâm như vậy thì tôi sẽ đi!
*
Đến đó, tôi thấy người bệnh ở trên giường đang đấu pháp với các thầy. Các thầy tụng kinh, nó cũng tụng kinh, các thầy niệm chú, nó cũng niệm chú. Nó ở đó lắc lư lạng quạng, không biết phát ra bao nhiêu là thần khí!
Tôi ngồi xuống bên giường của người bệnh, cũng không có tụng niệm kinh gì, chỉ việc ngồi im lặng ở đấy. Qua được 10 phút, người bệnh lặng lẽ, người đang dẫn quỷ, quỷ đang nhập người, rồi bước xuống giường, bò đến bên tôi và quỳ xuống trước mặt tôi. Tôi hỏi:
– Ngươi là ai?
– Tôi là quỷ.
– Tại sao ngươi đến quấy rối người này?
– Bởi kiếp trước cô ấy có duyên với tôi.
Lúc đó, tôi cũng không muốn nói gì nhiều, liền lấy xâu chuỗi đang đeo trên cổ xuống và tròng vào cổ bệnh nhân. Cô ta lập tức rên la: “Ui da! Thầy ơi, cầu xin thầy hãy tha thứ cho con, con không dám nữa đâu!”
– Ngươi làm sao vậy?
– Con sắp bị xâu chuỗi của thầy đốt chết rồi!
– Ta đeo nó, sao nó không đốt? Tại sao ngươi đeo nó lại bị đốt hả?
– Thầy ơi, xin thầy từ bi bỏ qua cho con! Con thật sự chịu không nổi rồi!
– Vậy ngươi muốn làm cái gì?
– Con muốn quy y thầy.
– Ngươi muốn quy y ta à? Vậy bảy vị sư này tụng kinh cho ngươi đến bảy, tám ngày trời, sao ngươi không quy y họ? Ngươi quy y ta để làm cái gì?
– Mấy ổng à? Mấy ổng quy y con, con cũng không thèm, con chê mấy ổng thối!
*
Quý vị coi đó! Con quỷ này cũng biết tự cao thế! Nó còn nói là nó quen biết vị Lão Hòa Thượng nào đó. Tôi nói: “Ngươi đã quen biết Lão Hòa Thượng đó, vậy sao không quy y với Hòa Thượng đó, có phải tốt hơn không? Còn ta bây giờ ngay cả chỗ ở cũng không có, ngươi quy y ta làm cái gì?”
– Con quen biết thầy đó, nhưng không thể quy y ổng, ổng cũng không đủ tư cách làm Sư Phụ con.
– Vậy ta đủ tư cách sao?
– Con đã tìm kiếm nhiều năm như vậy, chính là tìm thầy đây!
– Ngươi tìm ta làm gì?
– Con muốn quy y Ngài!
– Quy y với ta có gì tốt chứ?
– Vì đại nguyện lực của thầy, phàm ai là đệ tử của thầy, thầy đều muốn cho người đó được thành Phật. Bởi vì thầy có nguyện lực này nên con tìm thầy và tìm đã lâu lắm rồi, con nhất định phải quy y với thầy.
– Được rồi, ngươi quy y ta, còn người bệnh này thì sao đây, có lành hay không?
– Tức khắc hết bệnh liền!
Khi quỷ này quy y tôi xong, người bệnh cũng hết bệnh ngay. Sự việc xảy ra, bảy vị sư đó đều chính mắt nhìn thấy ngay tại chỗ.
*
Quý vị xem, quỷ này cũng biết được “bốn sáu” nữa! Sao gọi là “bốn sáu?” Bốn này là chữ phụ (父)như phụ thân có bốn nét, còn sáu là chữ mẫu (母) như mẫu thân có 6 nét. Cho nên nếu nói người nào đó “không biết bốn sáu”, tức là nói người đó ngay cả đến cha mẹ của mình mà mình cũng không biết luôn. Nhưng quỷ này hiểu rõ “bốn sáu”, cho nên nó biết muốn quy y.
Trần Thụy Xương đã thề là: “Nếu cháu gái tôi không lành bệnh, từ nay về sau tôi sẽ không tin Phật nữa!” May mà bệnh của cháu ông sau này được khỏi. Không phải tôi sợ ông không tin Phật, mà tôi thấy cô cháu phát điên tội nghiệp quá, thành thử tôi bảo cô ta lành bệnh.
Hôm nay không phải tôi kể cho quý vị nghe là tôi có cái năng lực này nọ, mà tôi chỉ nói ra lẽ sự thật. Quỷ này quy y rồi, người bệnh được khỏi bệnh cũng muốn quy y và cả người thân của bệnh nhân cũng muốn quy y luôn. Cho nên, nhóm người này quy y, hơn nữa cả nhà họ đều cũng quy y. Vì vậy, quỷ có thể giới thiệu cho người quy y, người thấy quỷ quy y cũng nóng mũi rằng: “Tôi cũng muốn quy y luôn”.
*
Sau khi cháu gái của Trần Thụy Xương khỏi bệnh, cả nhà họ đều tin Phật. Cho đến đứa bé mới sanh ra là họ cho quy y Tam Bảo, rồi mời mọi người ăn chay. Họ đều theo lệ, mỗi khi sanh cháu trai, cháu gái đều mời bạn đạo đến dùng chay, mở tiệc vui chúc mừng và tất cả đều dùng chay chứ không sát sanh. Kể từ đó, tôi được nổi danh về “bắt quỷ”.
Ở Hồng Kông, có nhiều người đều tưởng rằng thầy Độ Luân này có bản lãnh bắt quỷ. Có người còn nói tôi là “Mao Sơn” (tông Mao Sơn thuộc Đạo Giáo, với uy danh đệ nhất đuổi tà trừ ma). Ở Mã Lai cũng có người truyền rao tôi là “Lão Ma Vương” tức là “một trong năm Đại Quái Hồng Kông. Ai muốn gọi tôi là gì cũng được, tôi tuyệt đối không bận tâm. Nếu không, tôi làm sao lại có thể tự xưng mình là một con kiến nhỏ nhoi, một con muỗi bé tí, hay như là một con ngựa chứ?
(Theo – Cuộc đời& Đạo nghiệp của Hòa Thượng Tuyên Hóa)
Tuệ Tâm 2024.





Diệu Hoa viết
Nam mô A Di Đà Phật
Đại hòa thượng Tuyên Hóa, ngài là hóa thân của bồ tát mà khiêm tốn tự xưng là con kiến nhỏ, con muỗi bé… . Phàm phu chúng ta càng phải khiêm tốn, bởi qua vô lượng kiếp ta tội chướng nặng nề nên mới còn ở tại Ta Bà, may mà gặp được pháp môn niệm phật mới được cứu độ
Nam mô A Di Đà Phật
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Người học Phật giữ được tâm khiêm hạ thì đường tu an ổn, còn như khởi ngã mạn, ma chướng đến liền.
Lê viết
Dạ.Thưa Tuệ Tâm,con bị những vong nhi nhập con phải làm sao đây ạ
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Niệm Phật siêng lên anh bạn trẻ, những việc kiểu này không vọng cầu giúp đỡ bên ngoài được đâu!
Lê viết
Dạ.Thưa Tuệ Tâm,Tuệ Tâm có thể làm bài viết riêng về tác hại kinh hoàng của việc xem phim,ảnh,truyện tranh,tiểu thuyết ma quỷ kinh dị để cảnh tỉnh thế gian được không ạ
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Chigo viết
Câu chuyện hay quá ạ !!!
Nguyễn Thị Mai Lan viết
Nam Mô A Di Đà Phật
Chào Tuệ Tâm
Đã một khoản thời gian không vào page xem, không ngờ sư phụ đáng kính đã viên tịch rồi, thế gian mất đi một người thầy dẫn dắt vậy, thật bất ngờ cũng thật buồn. Xin gửi lời mang ơn xâu sắc đến vị sư phụ đáng nể và đáng kính ngài đã âm thầm giúp người, giúp đời mà không cần lưu danh.
Cảm ơn Tuệ Tâm đã đăng những lời dạy của các vị Phật, các vị Tổ, những câu chuyện tâm linh, kinh nghiệm tu học Phật, nhờ vậy mà Phật tử được mở mang rất nhiều, cầu mong sức khoẻ và an lạc đến Tuệ Tâm, cũng mong chờ những bài viết tiếp theo của Tuệ Tâm.
Nam Mô A Di Đà Phật
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Cảm ơn bạn nhiều, Tuệ Tâm cũng chỉ gắng chút sức mọn truyền bá Phật pháp để báo ân Tam Bảo mà thôi. Ngày nay pháp nạn, khắp nơi người ta hủy báng Tam Bảo, mong sao những người học Phật khắp thế gian vững tâm bền chí, không bị lay động!
Nguyễn thị mai lan viết
Nam Mô A Di Đà Phật
Lê viết
Dạ.Thưa Tuệ Tâm,con đang muốn tu tập trên con đường giải thoát mà con cứ sống mê chết mộng.Không biết ý nghĩa của cuộc sống là gì.Con còn muốn bỏ tu hành,hủy báng Chánh Pháp.Con cứ ám ảnh,sợ đủ thứ trên đời này.Ngoài niệm Phật ra con phải làm gì để hóa giải oán kết với oan gia của con đây.Dạo này con cứ ngửi thấy mùi thối ạ.Xin Tuệ Tâm cho con lời khuyên
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Bạn tuy niệm Phật nhưng chưa thực sự tin tưởng pháp môn niệm Phật, do tâm nghi chưa đoạn nên vẫn vọng cầu sự giúp đỡ bên ngoài. Nếu bạn vẫn như vậy, Phật A Di Đà dù có hiện thân cũng chẳng thể nào giúp gì được cho bạn. Khuyên bạn siêng năng trì niệm, ngoài pháp này ra không có pháp nào cứu được bạn cả đâu!
Cung Kính viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Kính gửi bạn Lê,
Dù khởi chấp trước lẫn nghi nan,
Phật hiệu trên miệng vẫn niệm vang.
Nương sức Bổn Nguyện trừ các chướng,
Tự nhiên an ổn vãng Lạc Bang.
Lê viết
Cảm ơn bạn Cung Kính rất nhiều.Dạo này bạn sao rồi,còn bị chướng ngại nữa không?
Cung Kính viết
Nam mô A Di Đà Phật
Xin chân thành cảm ơn bạn Lê.
1. Thật ra cũng chẳng cần quan tâm đến có chướng ngại hay không, mình chỉ biết niệm Phật sẽ vãng sanh là đạo lý tự nhiên, giống như nước thì tự nhiên chảy xuống thấp, lửa thì bốc lên cao. Tự nhiên nhi nhiên. Mình cũng đã tóm ý lại đầy đủ trong bốn câu trên rồi, ở đây không nói dài nữa.
2. Chỗ chướng của bạn là do chẳng chịu phó mặc toàn bộ cho Phật sắp xếp lo liệu, mà cứ muốn tự mình lo nghĩ lăng xăng. Bản Nguyện giống như chiếc thuyền lớn, có gánh nặng gì thì đặt hết xuống thuyền là được rồi. Tự mình gánh vác phiền phức, rồi lại tự mình lo nghĩ về cái gánh nặng ấy, đây gọi là “đầu thượng án đầu” ( trên đầu lại chồng thêm một cái đầu nữa), thật sự không nên.
3. Bạn hãy cắm đầu cắm cổ mà niệm Phật, dù núi đao vạc dầu hay oan gia từ vô lượng kiếp đồng hiện ra trước mắt cũng cứ “Nam mô A Di Đà Phật”, chẳng cần kinh ngạc sợ hãi. Vì sao vậy? Vì sự vãng sanh của ta đã là chắc chắn, là quyết định, đã được Đức Di Đà thành tựu viên mãn từ mười kiếp lâu xa rồi, dù cảnh gì hiện ra cũng không thể làm chướng ngại.
4. Bạn hãy an nhiên mà xưng danh. Đức A Di Đà, còn có cả Đức Quán Âm, Thế Chí tuyệt nhiên chẳng để cho người chuyên tu niệm Phật vì bị một chướng ngại nào đó mà chẳng thể vãng sanh. Các Ngài đều đã biết trước và lo liệu ổn thoả cả rồi. Bạn chỉ cần niệm Phật thôi, cứ phó thác hết cho các Ngài.
Hi vọng bạn có thể thông suốt hơn rồi cứ thế an nhiên mà niệm Phật, hiện đời được an ổn, tương lai được vãng sanh Cực Lạc.
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Từ ngày truyền bá Bản nguyện niệm Phật đến nay, Tuệ Tâm chưa thấy ai vào được bản nguyện sâu như cung kính. Mong bạn hãy tinh tấn hành trì để báo ân Tam Bảo!
Cung Kính viết
Nam mô A Di Đà Phật
Dạ thật ra con chỉ là may mắn có duyên đọc được “Niệm Phật Tông Yếu”, rồi sách “Niệm Phật quyết định vãng sanh”, lại được nghe các bài giảng của các Pháp sư Huệ Tịnh, Tịnh Tông. Sau đó đem những điều được nghe được đọc thuật lại cho người có duyên mà thôi, chứ con thật không có sở ngộ gì cả. Vả lại, do tự biết căn cơ mình như thế nào, nên con đã quyết định lấy đoạn kinh văn Hạ Phẩm Hạ Sanh trong Quán Kinh làm kim chỉ nam tu học cho cả đời này, quả thật vô cùng an ổn, vô cùng dễ dàng. Nghe đến đoạn kinh văn ấy trong lòng lại trào dâng niềm cảm ân Phật tha thiết.
Trước đây nghe đến Quán Kinh, thường con chỉ chú ý đến các phép quán. Phải mãi đến sau này nghe được chuỗi bài giảng “Cứu Độ Vô Điều Kiện” do Pháp sư Huệ Tịnh giảng, được các thầy Tu viện Huệ Quang dịch rồi diễn đọc trên YouTube, con mới biết đoạn kinh văn Hạ Phẩm Hạ Sanh lại mang thâm nghĩa sâu xa đến như vậy, diễn bày tột cùng bi tâm của Đức Như Lai.
Nam mô A Di Đà Phật
Cực Lạc vô vi Niết Bàn giới
Tùy duyên tạp thiện khó sanh về
Thế nên Như Lai chọn Pháp Yếu
Dạy niệm Di Đà chuyên càng chuyên.
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.