Một bà Phật tử bảo với tôi: “Tôi niệm Phật gần 20 năm mà cái tâm không cách chi an định được, nó cứ khởi vọng tưởng tán loạn hết cả lên, thật không biết phải làm như thế nào.
Tôi bảo rằng: “Chỉ cần bà phát nguyện vãng sanh mà niệm Phật, không tạp tu thì chắc chắn được vãng sanh. Còn cái Tâm khởi vọng tưởng tán loạn thì mặc kệ, nó chẳng ảnh hưởng gì đến việc vãng sanh của ta cả.”
Bà tròn mắt ngạc nhiên bảo với tôi: “Tôi nghe các Pháp Sư giảng rằng, muốn chắc chắn được vãng sanh thì phải niệm Phật đến Nhất Tâm Bất Loạn, lại phải kiêm tu thêm Tịnh Nghiệp Tam Phước, Thập Thiện, thì mới chắc chắn được vãng sanh. Tại sao nay ông lại dạy như vậy?”
Tôi Bảo rằng: “Đấy là vì các pháp sư không thực sự tin Phật lực. Vả lại, pháp niệm Phật do quá dễ thực hành, các Ngài sợ người ta giải đãi buông lung, nay có mai không, cho nên dạy như vậy. Đức Phật A Di Đà được 10 Phương Chư Phật tôn xưng là “Phật Trung Chi Vương”, có nghĩa là vua ở trong Chư Phật. Ngài phát nguyện cứu độ chúng sanh tội khổ ở trong 10 phương thế giới một cách hoàn toàn chủ động, bình đẳng và vô điều kiện. Chỉ cần ta phát nguyện vãng sanh mà trì niệm danh hiệu của Ngài thì không cứ tội nghiệp nhiều hay là ít, nặng hay là nhẹ, tu hành lâu hay mau, cái tâm an định hay là tạp loạn…đều vẫn chắc chắn được vãng sanh.
*
Điều này ở trong Quán Kinh Tứ Thiếp Sớ của tổ Thiện Đạo và Tuyển Trạch Bổn Nguyện niệm Phật của Pháp Nhiên Thượng Nhân nói rất là rõ ràng. Chỉ vì chúng sanh thời Mạt, ít người chịu tìm đọc, cho nên không biết mà thôi.”
Trong cuốn 100 chuyện niệm Phật cảm ứng của Pháp sư Huệ Tịnh, có câu chuyện vãng sanh của Pháp Sư Long Đạo là một điển hình. Bà mẹ của Pháp Sư cả đời hiếm khi niệm Phật. Bà chỉ là một bà lão bình thường, cho đến khi mắc bệnh nặng thì mới nguyện sanh Tịnh Độ, rồi tùy sức mà niệm Phật, không tinh tấn, cũng chẳng nóng lòng được vãng sanh. Vậy mà bà an niên vãng sanh, để lại thoại tướng cùng vô số xá lợi nhiều màu sắc.
Nay tôi đưa câu chuyện này vào để sách tấn bạn học đồng tu. Mong sao tất cả đều xả bỏ các chấp niệm về Nhất Tâm Bất Loạn, về Tam Muội hiện tiền, thức ngủ nhất như… rồi an nhiên mà niệm Phật cầu vãng sanh là chắc chắn được vãng sanh!
Phàm phu tầm thường niệm Phật vãng sanh khi hỏa táng xuất hiện nhiều Xá Lợi
“Pháp sư Long Đạo đi đến đâu cũng mang theo bên mình một cái hộp tròn nhỏ xinh xắn, tinh xảo, nó vừa là kỷ vật yêu quý nhất của Thầy, cũng vừa là chứng cứ để thầy phương tiện độ chúng sanh. Ngài nói:
Bất cứ ai, dù tội nặng đến đâu, dù có tu hành hay không tu hành, chỉ cần niệm Phật nguyện sanh Tịnh Độ đều được vãng sanh.
Nghe Pháp sư nói như thế, một số người đã tu học pháp môn Tịnh Độ thường đều nghi ngờ:
Không thể đơn giản như thế được!
Còn số người khác cam tâm chịu sanh tử luân hồi, không kính tin niệm Phật vãng sanh thì sẽ hỏi:
Thầy nói người niệm Phật chết rồi được vãng sanh Tịnh Độ, thầy có bằng chứng gì không?
Pháp sư Long Đạo liền lấy cái hộp tròn bảo bối của thầy ra mà nói:
Để tôi cho các vị tận mắt chứng kiến.
*
Rồi thầy cẩn thận từng lớp từng lớp mở gói ra, chỉ thấy trong hộp đựng một số tro cốt. Người bình thường, nhất là những người chưa từng học Phật pháp, đều rất sợ và ghét xương cốt người chết. Họ cho rằng nó u ám xui xẻo, cách xa một tí thì tốt hơn. Nhưng đối với hũ cốt mà pháp sư Long Đạo đưa ra thì mọi người lại tranh nhau vây quanh để xem.
Bởi vì những viên cốt đó thật sự rất đẹp, đủ màu sắc. Chúng tỏa ra ánh sáng kiết tường an hòa. Nếu để trong hộp thì nhìn chưa được thỏa thích, được pháp sư Long Đạo cho phép, họ lấy từng viên ra một cách cung kính và để trong lòng bàn tay ngắm nhìn tỉ mỉ: Có viên màu hồng, màu vàng, còn có màu bạc lấp lánh, màu đen ánh trong suốt như lưu ly, màu trắng như ngọc, có nhiều hình nhiều dạng các hoa Xá Lợi, kiên cố tử…
Những người ngắm nhìn các viên Xá Lợi đó đều khen nó tuyệt đẹp. Có người tưởng rằng đó là kết tinh xá lợi của vị cao tăng, đại đức nào đó khổ tu lâu năm. Có người thì kinh ngạc về sự kỳ diệu của sinh mạn. Mọi người đều biết rằng niệm Phật thật sự không thể nghĩ bàn.
Thì ra đó là di cốt của mẫu thân pháp sư Long Đạo.
*
Mẹ của Pháp Sư tên là Trương Thục Cầm, người Thành Đô, sanh vào ngày mùng 7 tháng 4 năm 1931. Đến năm 1990 bà quy y Tam Bảo, ăn chay vào ngày mùng một và rằm. Lúc đầu bà đã học thuộc Chú Đại Bi, nhưng về sau, vì sức yếu lại nhiều bệnh nên quên mất, Bà chỉ niệm Phật.
Cuối thập niên 80, bà bắt đầu bị viêm khí quản, ngày nào cũng uống thuốc, năm nào cũng vào viện. Mỗi lần nằm viện phải mất một tháng hoặc nửa tháng, tiêu tốn gần cả vạn đồng. Sau thập niên 90, bệnh bà ngày càng trở nặng, bà bị sưng khí quản, lại thêm bệnh tim, bệnh phổi. Năm 1996 bắt đầu bị teo não, triệu chứng người già đãng trí. Do bị bệnh tật dày vò đau đớn, lại không muốn liên lụy đến người khác, nhiều lần bà muốn tự tử.
Mỗi lần pháp sư Long Đạo về nhà thăm mẹ già, Ngài đều thân thiết hỏi bà:
– Mẹ có niệm Phật không?
Bà trả lời:
Còn niệm Phật cái gì nữa, sắp chết tới nơi rồi.
Hiển nhiên tâm lực của bà chưa đủ mạnh.
Pháp sư Long Đạo nói:
Chính vì sắp chết mới cần phải niệm Phật! Chỉ cần niệm Phật thì Quyết Định Vãng Sanh.
Mỗi lần về thăm mẹ, pháp sư đều an ủi và khuyên nhủ bà như thế.
*
Trước ngày bà vãng sanh nửa tháng, pháp sư Long Đạo về thăm mẹ, thấy bà ngồi xem người nhà đánh bài mạt chược.Pháp sư nói:’
Bây giờ là lúc nào rồi mà mẹ còn tâm trí xem người ta đánh mạt chược? Mẹ phải niệm Phật! Chỉ cần mẹ có ý nguyện vãng sanh về thế giới Cực Lạc thì chắc chắn vãng sanh. Chỉ cần mẹ niệm Phật, sau này chúng ta sẽ mãi mãi cùng ở bên nhau.
Nói xong pháp sư dẫn bà vừa đi nhiễu quanh bàn nước vừa niệm Phật; tối đa khoảng 10 phút, bà cảm thấy mệt mỏi và ngồi xuống niệm Phật tiếp. Tuy pháp sư Long Đạo nóng lòng mong cho mẹ mình có thể niệm Phật nhiều thêm nữa. Nhưng do bà bệnh tật dây dưa, tâm lực yếu đuối, nên niệm chưa được vài câu đã ngủ thiếp đi.
Ba ngày trước khi lâm chung, bà tháo đôi bông tai ra tặng người giúp việc và nói:
Cảm ơn chị suốt 10 tháng nay đã chăm sóc cho tôi. Cái này tôi tặng chị để làm kỹ niệm!
Ngày 01 tháng 12 năm 1998, bà an lành vãng sanh, sắc mặt hồng hào tươi tắn. Bà con láng giềng thấy thế đều khen là điều kỳ diệu.
Khi nghe tin, các liên hữu cùng đến niệm Phật ba ngày. Sau khi hỏa táng bà xong, thu nhặt được xương đỉnh đầu màu hồng, có hình dạng như hoa sen, còn có rất nhiều hoa Xá Lợi đủ màu sắc…
*
Pháp Sư Long Đạo nói:
Mẹ của tôi vốn chẳng tu hành gì, chỉ là một bà lão bình thường, khi bà mắc bệnh nặng mới nguyện sanh Tịnh Độ, tùy sức mình niệm Phật mà thôi! Đã chẳng tinh tấn gì, cũng không quá nóng lòng vãng sanh, vậy mà bà có thể an lành vãng sanh, đồng thời hiển hiện ra hiện tượng không thể nghĩ bàn như thế này, hoàn toàn là do sức đại bi cứu độ của Phật A Di Đà.”
( Ngày 28 tháng 6 năm 2001, pháp sư Long Đạo thuật lại, pháp sư Thích Tịnh Tông ghi)
Tuệ Tâm 2024.




Tran Van long viết
Nam Mô A Di Đà Phật,con kính chào thầy con có vấn đề vướng mắc mong thầy giúp đỡ con niệm Phật chỉ cầu vãng sanh không cầu gì hết Đại sư Ấn Quang dạy người niệm Phật không nên sợ chết,con cũng hiểu mình chỉ chết xác thân còn linh hồn không bao giờ chết,từ vô lượng kiếp tới nay ta đã mang rất nhiều thân xác,ta chưa bao chết ,ấy là khi bình thường con vẫn nghĩ được như thế,nhưng nhiều lúc tâm con nó vẫn sợ chết con chưa khắc phục được điều này,nhiều khi con nghĩ nếu bây giờ phải chết thì có sẵn sàng chưa ,thì trong tâm nó vẫn còn lo lắng nó vẫn chưa khai ngộ được nó vẫn còn chấp vào xác thân này,làm sao để mình không còn sợ khi nghĩ đến cái chết ,con không muốn luân hồi nữa nhưng vẫn bị cái chết làm cho lo lắng,mong thầy chỉ dạy giúp cho con
Nam Mô A Di Đà Phật
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Chúng ta vô thỉ kiếp đến nay luân hồi trong sanh tử. Mỗi một kiếp sống đều phải trải qua nỗi kinh hoàng của Cận Tử Nghiệp. Cho nên sợ chết, thực ra là sợ cái đau đớn khi tâm thức tan rã, khi tứ đại phân ly và sự hoảng loạn không biết về đâu sau khi chết.
Nay bạn muốn vượt qua được nỗi sợ ấy thì nghĩ thế này: Ta niệm Phật theo chánh hạnh là chắc chắn vãng sanh. Hào quang của Phật A Di Đà luôn thâu nhiếp ta, lúc nào ta chết, chết vì bất kỳ lý do nào, Phật A Di Đà đều biết. Cho nên trước khi tứ đại phân ly, Ngài và thánh chúng sẽ đón ta về Cực Lạc, an nhiên và hỉ lạc, không đau đớn gì; lại được thay cái thân máu thịt ô uế này bằng cái thân ánh sáng, thần thông tự tại.
Cứ nghĩ vậy lâu ngày sẽ vượt qua mà thôi!
Tran Van long viết
Nam Mô A Di Đà Phật,con cảm ơn thầy nhiều ạ chúc thầy nhiều sức khỏe và an lạc
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Hà Trần viết
Con mới tu tập còn thấp kém. Xin chỉ dạy cho con sự khác nhau giữa kinh A Di Đà và Kinh Vô Lượng Thọ ạ. Xưa con cứ tưởng 2 cuốn chính là 1 chỉ là tên gọi theo 2 cách. Khi con xem thì thấy kinh A Di Đà Ngắn. Kinh Vô Lượng Thọ lại rất dài. Có những bên in thỉnh không bán lại chỉ in 1 phần trích đoạn. Xin tri ân công đức giải đáp cho con ạ. A Di Đà Phật !
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Ta đọc Kinh Phật cần phải nắm vững điểm cốt tủy của kinh, nếu không, rất dễ tu mù luyện đui. Tuy tụng kinh ra rả cả đời, cũng chỉ gieo được phước đức và nhân duyên giải thoát về sau. Theo kiến giải của Tổ Thiện Đạo, hóa thân của đức Phật A Di Đà, thì cốt tủy của hai bộ kinh ấy là như thế này:
Cốt tủy của kinh A Di Đà:
1. Đức Phật Thích Ca giới thiệu về y báo và chánh báo của cõi Cực Lạc, khuyến phát người học Phật phát nguyện vãng sanh.
2. Chỉ rõ công đức được vãng sanh – Tức thiện căn phước đức để được vãng sanh là danh hiệu của Phật A Di Đà. Đại ý: Phật A Di Đà huân tập toàn bộ công đức vô lậu của Ngài vào sáu chữ Nam mô A Di Đà Phật, cõi Cực Lạc cũng tạo thành bởi công đức này. Người nào trì niệm sáu chữ này thì được công đức vô lậu ấy. Nhờ công đức vô lậu này mới chắc chắn vãng sanh. Các công đức khác như tụng kinh, trì chú, thiền định…do chúng ta là phàm phu nên chỉ tạo ra công đức Hữu Lậu. Công đức này không tương ưng với Cõi Cực Lạc nên rất khó vãng sanh!
3. Sợ chúng sanh đời vị lai không tin lời Đức Phật Thích Ca nên Chư Phật trong sáu phương thế giới cùng đồng hiện tướng lưỡi dài khen ngợi lời dạy của Phật Thích Ca.
Cốt tủy của kinh Vô Lượng Thọ:
Giới thiệu về 48 Đại Nguyện của Bồ Tát Pháp Tạng, tiền thân của đức Phật A Di Đà. Trong đó, nguyện thứ 18 là cốt tủy trong cốt tủy của Kinh, chư Tổ gọi là Bản Nguyện Niệm Phật. Nguyện ấy như thế này: “Nếu ta thành Phật, mười phương chúng sanh, chí tâm tin ưa, muốn sanh về cõi nước ta, xưng danh hiệu ta cho đến 10 niệm, nếu chẳng vãng sanh, ta thề không ở ngôi Chánh giác…” Nay Ngài đã thành Phật, nguyện lực vì thế đã thành tựu, chúng sanh tội khổ trong 10 phương thế giới chỉ cần dùng tâm tin ưa mà xưng danh thì “trên cả 1 đời, dưới đến 10 niệm, không ai không được vãng sanh.”
Trên web này có đầy đủ các bản kinh Tịnh Độ, bạn tìm mà đọc nhé!
Diệu Hoa viết
Nam mô A Di Đà Phật
Phamphu viết
Cho tôi hỏi : Vậy tôi niệm Phật niệm tới Nhất Tâm Bất Loạn có được không ?
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật!
1. Nhất Tâm Bất Loạn, theo kiểu của Tông Môn, phải là bậc Thượng thượng căn, giới hạnh tinh nghiêm, tuyệt hẳn duyên đời mà tu trì miên mật, chừng dăm bảy chục năm may ra mới chạm được. Mà ngay cả chạm được vào cảnh giới ấy, vẫn phải có Thiện Tri Thức ấn chứng cho, may ra mới không bị lạc vào lưới của Thiên ma.
2. Nhất Tâm Bất Loạn theo pháp mạch truyền thừa của Tổ Thiện Đạo lý giải thì là “Chuyên lại càng chuyên” – Đơn giản lắm, ai cũng đạt được.
Chọn cách nào là tùy thuộc vào bạn! Nếu bạn chọn số 2 thì an nhiên niệm Phật, chắc chắn vãng sanh. Nếu bạn chọn số 1 thì thật lòng khuyên bạn vứt cái tâm cuồng vọng ấy vào thùng rác, nếu không sau này nó sẽ là Đại Chướng Nạn, khiến bạn vô phương vãng sanh!
Hieu viết
Tuệ Tâm cho e hỏi giờ các người theo Nam Tông suốt ngày nói Kinh A Di Đà là nguỵ kinh, do TQ sáng tạo ra, ko phải do Phật Thích ca thuyết, em thì cũng vẫn tin tưởng Đức Phật A Di Đà có thật, cõi Cực Lạc có thật nhưng khi gặp phải những bài viết đó cũng thấy hơi mông lung. Mong được Tuệ Tâm giải đáp ạ!
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Người học Đại Thừa thường chê người học Tiểu Thừa tâm lượng nhỏ hẹp, lại chẳng ăn chay nên tự đoạn mất hạt giống Từ Bi; còn người học Tiểu Thừa thì luôn hủy báng và đốt phá kinh điển Đại Thừa…Hết thảy đều do thiếu trí huệ mà ra. Họ đều chẳng biết rằng chúng sanh do căn tánh, nghiệp lực, sở nguyện chẳng đồng nên đức Phật phải tùy bệnh cho thuốc, thuyết vô lượng pháp môn. Người hữu duyên thấy mình hợp với pháp nào thì cứ thế mà tu, mình còn là phàm phu, con mắt trí huệ chưa được khai mở, biết cái gì đúng với sai đâu mà luận bàn hay khinh chê hủy báng?
Người sơ cơ học Phật nên tìm đọc lời dạy của những bậc chân tu, đã khai mở đạo nhãn, như Hòa Thượng Hư Vân, Hòa Thượng Tuyên Hóa, Tổ Ấn Quang, Ngài Trí Tịnh, Ngài Thiền Tâm…thì mới được lợi ích. Còn như nghe những lời nhân ngã thị phi thì sẽ bị họ đoạn sạch tín tâm. Nay bạn tin nhận Phật A Di Đà thì cứ nhiếp tâm mà tu tập, lúc nghiệp tiêu trí rạng, trí huệ khai mở sẽ tự biết hết mà thôi. Khuyên bạn chớ nghe những lời tà vạy, nguy hiểm vô cùng!
Hồ Thị Uyển Vy viết
Nam mô A Di Đà Phật