Thần thông trong Phật giáo

Thần thông trong Phật giáo vốn chỉ là phương tiện để độ sanh, ngặt vì trong giới luật đức Phật cấm thị hiện, nên cổ kim đến nay, người đắc thần thông nhiều vô cùng, nhưng người thị hiện ra cho người đời biết lại cực ít. Lý do là bởi như thế, chứ không phải thần thông trong Phật giáo không có như nhiều người lầm tưởng.

Tổ Ấn Quang dạy: “Phàm Phật, Bồ Tát hiện thân, nếu thị hiện giống như phàm phu thì chỉ dùng đạo đức để giáo hóa người khác, trọn chẳng hiển lộ phép thần thông. Còn nếu hiển lộ thần thông sẽ chẳng thể ở trong thế gian này. Chỉ khi nào thị hiện điên cuồng mới có thể hiển lộ thần thông không trở ngại gì, như Tế Điên Hòa Thượng là một điển hình”.

Thần thông trong Phật giáo
Thần thông trong Phật giáo vô lượng vô biên.

Với bậc Chân tu, thần thông vốn chẳng khác gì đôi dép rách. Trừ phi để hàng phục hoặc loài Đại ác quỷ. Hoặc hàng phục loài quỷ mị thành tinh tu luyện ngàn năm, hoặc yêu quái hại người…các Ngài mới thị hiện đôi chút.

*

Hàng Phật tử tại gia, nếu chỉ cầu giải thoát mà hoặc niệm Phật, trì Chú. Hoặc tụng kinh, nếu trì giới tinh nghiêm, thì khả năng thần thông tự khai mở (Ngài Quả Khanh là một điển hình). Nếu chỉ tu trì vì ham muốn thần thông chắc chắn sẽ nhập ma. Đức Phật thuyết kinh Lăng Nghiêm cũng một phần bởi lý do này!

Tuệ Tâm trích đăng một số chuyện thần thông trong Phật giáo. Nguyện người đọc tăng trưởng tín tâm và rộng mở thêm chút kiến văn. Mục đích là để vững vàng trên con đường giải thoát, chứ không có ý định cổ súy việc tham cầu thần thông.

Thần thông trong Phật giáo

Sư Chú Am 

Theo sách Di Đà Trung Luận, sư Chú Am người xứ Cam Tuyền, Giang Nam. Lúc nhỏ tính tình thô lỗ, vô lại, không giữ giới luật. Sư thường sống tại Dương Châu thiền tự, hay cà khịa với vị sư giữ chức Phạn Đầu. Chửi bới tục tằn, vô lễ nên thường bị Trụ Trì quở trách. Về sau, Sư hối cải, bế quan ba năm, chuyên trì chú Đại Bi.

Lúc xuất quan, phong cách thay đổi hẳn, khiêm nhường nhũn nhặn. Ai trông thấy cũng phải lấy làm lạ, kính ngưỡng. Bất cứ sách vở thế gian, kinh điển nhà Phật nào. Ngay cả những thứ tiểu thuyết nhảm nhí chẳng cần đem sách lại, hễ hỏi đến Sư bèn đọc ra thông suốt.

Sư Tăng Giám

Tống Cao Tăng truyện có chép ngài Tăng Giám đến thọ trai nơi Vương Xử Hậu. Xử Hậu đọc ra văn chương thật đắc ý; nhân đó, Sư hỏi:

– Đang đọc những văn từ gì vậy?

Xử Hậu nói:

– Đó là bài văn đậu tiến sĩ của tôi.

Sư nói:

– Dưới mái hiên hóng gió, thong dong đến thế ư?

Liền lấy một tập sách trong bọc ra, bảo:

– Đây chẳng phải là bài văn sách của ông hay sao?

Xử Hậu đọc thấy chính là nguyên bản bài văn sách khi trước, bèn hỏi:

– Về sau tôi đã gọt giũa bài này.

Tăng Giám nói:

– Dĩ nhiên tôi biết nó không phải là bài văn sách gốc của ông.

Nhân đó bèn hỏi:

– Trong bọc của Sư sao lại có bài văn sách này của tôi?

Tăng Giám đáp:

– Chẳng những chỉ có bài văn sách này. Phàm những sách ông đã đọc từ trước đến nay, thậm chí một nét, một vạch đùa bỡn. Trong bọc của tôi đều có đủ hết!

Xử Hậu hoảng sợ, chẳng dám hỏi tới. Chú Am tuy có Tha Tâm Thông, nhưng chưa thấy có thần thông. Tăng Giám vừa có Tha Tâm Thông lại có cả đại thần thông. Có thể hiện những gì trong tâm thức người khác thành sách, hiện thành hình chất để chỉ bày cho người khác, chứ không phải là trong bọc mình thật sự có chứa sẵn để lôi ra. Phép thần thông trong phật giáo dùng độ người tinh tế như thế đó!

Sư Đàm Du

Thần thông trong Phật giáo không chỉ riêng độ người. Từ quỷ thần, súc sanh, cho đến hàng dị loại, không ai hữu duyên không được độ.

Theo Cao Tăng Truyện. Đàm Du, người xứ Đôn Hoàng, bỏ nhà xuất gia năm 20 tuổi. Sau Ngài xuống miền Giang Đông, trụ tại núi Thạch Thành, khất thực tu hành. Sau Ngài dời đến núi Xích Thành. Ngài vào núi Thiên Thai trong niên hiệu Hưng Ninh (363-365) thời Đông Tấn chuyên tu Thiền Định.

Độ Quỷ Thần

Khi Ngài tụng kinh trong hang núi, khoảng mười mấy con hổ vây quanh hang gầm rú. Sư vẫn an tường tụng kinh chẳng đoái đến. Từng con cọp nằm phục trước hang, Sư cứ tụng kinh mãi không ngừng.

Khi mặt trời dần dần xế bóng, cọp ngủ gục trước hang. Sư cầm cây như ý gõ nhẹ vào đầu cọp quở: “Nghiệt chướng! Sao chẳng chịu nghe kinh?”. Cọp chồm dậy, Sư lại tụng kinh tiếp. Không lâu sau, từng đàn rắn lớn bò tới quấn quanh cửa hang, ngẩng cổ nhìn. Nghe mãi rắn mệt cũng từ từ bỏ đi. Đến ngày thứ hai, sơn thần hiện thân thưa hỏi:

– Pháp sư oai nghi, phong thái nghiêm túc, đức hạnh khác người. Nay Ngài đã đến nơi đây, đệ tử xin dâng nhà cửa! Sư nói:

– Bần tăng ở nhờ núi này, chỉ xin một miếng đất chừng một trượng vuông. Ông đến khiến tôi vui lắm, sao không ở lại?

*

– Con thì không nói làm gì, nhưng thuộc hạ chưa được đại pháp thuần hóa, rất khó cai quản, Ngài là người từ xa đến, đi ra ngoài khó tránh khỏi bị chúng xâm phạm. Thần và người không cùng một đường, đệ tử không thể thường ở bên thầy được!

– Ông là thần phương nào? Trụ nơi đâu bao lâu rồi? Sẽ dời đi đâu?

– Con vốn là con trai của Hạ Đế, đã sống ở đây hơn hai ngàn năm rồi. Núi Hàn Thạch là chỗ cậu con ở, con sẽ dời sang đó.

Nói xong, thần triệu tập thuộc hạ bay lên mây bỏ đi. Không lâu sau, tiếng tăm Sư lan rộng, người học Thiền tìm đến. Trong núi có cây cầu đá, rêu phủ đầy vừa trơn vừa ướt, vì thế từ không ai dám trèo lên. Sư đến gần khu vực có cầu đá, chợt nghe trên không có tiếng nói: “Biết ngươi lòng tin tưởng kiền thành, chuyên dốc, nhưng hiện thời ngươi chưa qua được, 10 năm nữa hãy lại đến đây!”

Gặp Thánh Tăng

Lúc đó, trời đã tối, Sư nghỉ lại qua đêm, mơ hồ nghe thấy những âm thanh giống như đang có pháp sự tụng niệm cử hành. Sáng ra, Sư dò dẫm lên đường. Đi nửa đường gặp một ông lão tóc lẫn lông mày trắng muốt, hỏi Sư đang đi đâu. Sư thuật đầu đuôi, ông lão nói: “Thầy là người có thân thể hữu sanh hữu tử. Đi tiếp chẳng phải là đón nhận cái chết ư? Ta là sơn thần đến khuyên ngăn thầy!”

Đàm Du đành quay về, giữa đường thấy một cái hang đá, bèn vào nghỉ trong ấy, chợt chim ở đâu tụ lại trong hang nhiều vô kể, kêu la ầm ĩ. Sư vẫn thản nhiên, không sợ hãi.

*

Ngày hôm sau, có một người đầu bịt khăn, mặc áo đơn, đến bảo: “Đây là chỗ ở của bỉ nhân. Ngày hôm qua vắng nhà khiến thầy bị khuấy nhiễu, thật thẹn sâu xa!”. Đàm Du bảo: “Nếu đây là nhà ông, xin hãy dọn đi nơi khác”. Thần nói: “Con đã dọn rồi, xin Sư cứ ở!” .

Đàm Du ở lại đó mấy ngày. Sư trai giới thanh tịnh mấy ngày, rồi lại đến bên cầu đá. Chợt thấy thạch động nứt ra, thấy tinh xá Phương Quảng và các thần tăng, liền tiến đến dâng hương, được họ đãi ăn.

Ăn xong, thần tăng bảo: “Mười năm nữa, ông sẽ tự nhiên đến được nơi đây. Bây giờ chưa thể lưu lại được, hãy về đi!” Sư trở ra, nhìn lại đã thành chốn hoang vu như cũ. Năm trăm vị Ứng Chân chính là năm trăm vị La Hán trong ngôi chùa nơi cầu đá. 

Thần thông của đức Phật và Bồ Tát

Đức Phật là thầy của Tam giới. Khả năng thần thông của Ngài là vô biên, ai cũng biết. Trong phạm vi bài này xin chỉ trích đăng về Phép thần thông của các Bồ Tát.

Chuyện về thần thông trong Phật giáo thời hiện đại không thể không nhắc đến Ngài Tuyên Hóa. Nhưng tại sao lại là Hòa Thượng Tuyên Hóa? Bởi Ngài chính là hóa thân của đức Quán Thế Âm Bồ Tát. Trong hồi ký của Ngài ghi chép lại việc dùng phép thần thông để hàng ma, phục quái rất nhiều, chỉ xin chép lại một đôi câu chuyện nhỏ:

Hòa Thượng Tuyên Hóa Thị hiện Đại Thần Thông

Mùa Xuân tháng Tư âm lịch năm 1986, sau 40 năm rời khỏi quê nhà, Hòa Thượng trở về cố hương ở Đông Bắc. Dân trong làng nghe nói Bạch Hiếu Tử trở về, có khoảng ba, bốn trăm người vây quanh ngôi nhà.

Mọi người chen chút nhau đến nghẹt thở, cho nên Hòa Thượng bảo chúng tôi mở cửa sổ ra cho thoáng khí, khi đó bà con bên ngoài thấy vậy mới đeo cửa sổ để ngóng vào trong, khiến cho không khí trong nhà càng ngột ngạt thêm.

Hòa Thượng bắt đầu kể lại những chuyện lúc trước cho chúng tôi nghe. Lúc đó Hòa Thượng đem theo hai túi xách, có một túi đựng xoài, Ngài nói ở Đông Bắc không có xoài nên ai nấy đều tranh nhau để lấy.

*

Vì trong nhà nóng bức, Hòa Thượng liền cởi bớt áo, nên chúng tôi thấy trên ngực Ngài có dấu đốt hình chữ डVạn. Hòa Thượng nói: “Các vị không có tiền, nên không có áo mặc phải không? Tôi cho các vị cái áo này nè!” Nói xong Ngài đưa áo của Ngài cho chúng tôi.

Chúng tôi nói: “Sư Phụ, chúng con không muốn lấy áo của Sư Phụ đâu, Sư Phụ mặc vào đi!” rồi trao lại áo cho Ngài và Ngài mặc vào từng cái một. Hòa Thượng nói: “Vậy tôi cho Kinh Địa Tạng, các vị có muốn không?” Chúng tôi nói “Dạ muốn!” Lúc Hòa Thượng mặc áo vào, chúng tôi không thấy có gì khác lạ. Có ngờ đâu, Hòa Thượng lấy từ trong tay áo Ngài ra Kinh Địa Tạng, loại nhỏ, rồi phân phát cho mọi người và có đến khoảng 300 cuốn.

Chúng tôi cũng không biết Ngài làm sao mà móc ra được nhiều Kinh Địa Tạng đến thế! 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *