Cách tu tại gia

Người tu tại gia thân vướng lưới thế gian, công việc đa đoan, gia quyến bận buộc. Thông thường việc học đạo trước siêng năng, sau hay sanh biếng trễ. Lắm người khi mới phát đạo tâm, lòng tín thành sức dõng mãnh dường như Bồ Tát. Nhưng lần lần trong do nghiệp lực, ngoài bị cảnh duyên, ý khinh mạn bị biếng trễ nổi lên, mỗi niệm đều là chúng sanh. Lâu dần thối mất đạo tâm, bỏ luôn cả học Phật, thật là đau xót!

Tu tại gia
Tu tại gia

Những điều Phật tử tu tại gia nên biết

Đại khái phần đông chúng ta vì chưa nhận thức rõ cuộc đời ngũ trược, nên khi chạm mặt với sự thật, dễ bị thối tâm. Lại người tu tại gia do không có định lực, ít đọc tụng kinh sách nên trí huệ vô phương khai mở, tà kiến lẫy lừng, xin hãy hết sức lưu tâm.

1.Phật tử tu là tu cho mình

Nhiều Phật tử tại gia bởi thấy có những tăng ni hành không đúng pháp, rồi nản chí bỏ đạo, không muốn tiếp xúc với người xuất gia. Hoặc sanh lòng ngã mạn, bảo chỉ quy y Phật, Pháp, không quy y Tăng. Lại nhiều bà Phật tử khi nghe phong thanh thầy mình có điều gì. Chưa thấu đáo tình lý việc ấy ra sao, đã vội bỏ ăn chay niệm Phật tụng kinh.

Họ chưa nắm vững lẽ đạo, không biết rằng tu cho mình chớ đâu phải tu cho thầy. Bỏ tu hành chỉ tự làm thiệt hại, nào có tổn thất đến ai? Luận chung: Những tâm niệm bi phẫn buồn chán như trên đều sai lầm, thiếu lập trường vững chắc. Bởi dù đời hay đạo, bậc chân chánh thiện lương tuy là ít, nhưng chẳng phải không người. “Mía sâu có đốt, nhà dột có nơi”, đừng lấy cớ một phần tử lỗi lầm, mà cho rằng tất cả đều sai quấy.

Người hư Đạo không hư

Lại: “Nhơn hư đạo bất hư”. Dù tất cả người đều sai lạc, đạo vẫn là con đường sáng suốt làm bước tiến tốt đẹp cho mình. Vậy nên trước khi phê bình người nên tự xét mình đã được hoàn hảo chưa, hay sự thật còn kém hơn kẻ mình chỉ trích. Nên có lượng xót thương xả thứ, không nên đem lòng trách người trách mình. Nên dùng tâm thứ dung mình mà thứ dung cho người. Chớ lấy đá liệng kẻ lỗi lầm, khi chính mình cũng còn nhiều lầm lỗi. Lại tiêu điểm trước tiên của đường tu là lo cứu mình, tìm lối tự giải thoát. Nếu vì một đối tượng nào bên ngoài mà bỏ luôn cả chính mình, có phải là mê muội chăng?

Cho nên người tu tại gia nên có sự nhìn thấu suốt, hằng lo giữ đúng như bổn phận. Tự sanh lòng trung thật, từ bi, xả thứ. Thẹn cho mình nghiệp chướng hãy nhiều, thương cho người còn ở trong vòng chìm mê phiền não. Luôn luôn nắm vững chí nguyện, gắng tìm phương tự độ độ tha. “Từ bi hỷ xả là nhà, trí huệ, phương tiện là cửa”. Không vì chúng sanh nhiều phiền não, đường tu nhiều trở ngại gian lao mà thối thất đạo tâm. Có sự nhận thức như thế, mới vượt qua được chướng ngại để vững bước trên đường tu.( Niệm Phật thập yếu)

2.Tu tại gia phải cẩn thận với tà kiến

Nhiều người bảo: Khi thỉnh tượng Phật hoặc tượng Bồ Tát về nhà phải chọn ngày giời và khai quang cho tượng, nếu không sẽ chiêu họa cho gia đình. Đây là loại tà kiến mà người tu tại gia hay phải nghe nhất, xin bạn chớ tin! Nếu “đem tượng Phật vào nhà không đúng giờ sẽ chiêu họa tai đến cho gia đình”, thì liệu còn ai dám thờ Phật nữa?

Chúng ta là Phật tử tại gia, ngàn vạn lần chớ có tuyên truyền cái luận thuyết hồ đồ làm lầm lạc người như thế! Truyền điều mê lầm thiếu trí tuệ, thiếu hiểu biết thì sẽ thành là ác tri thức! Nếu bạn cứ dùng thuyết sai lầm này đề hướng dẫn người tức là làm trái nhân quả đấy!

Lại có người nói tu tại gia thì không được tụng “Kinh Địa Tạng” ở nhà, vì vừa tụng kinh thì quỷ liền đến. Rồi còn nói chỉ được thờ Phật ở trên lầu cao nhất, nếu thờ dưới nhà là phạm lỗi không cung kính. Hoặc bảo chú Lăng Nghiêm phải tụng lúc 3-5 giờ sáng, phải thế này, phải thế kia…

Đây toàn là tà thuyết gây chướng ngại cho người tụng kinh, trì chú, thờ Phật!

Thờ Phật tại gia và khai quang tượng Phật

Có lẽ người nói có lòng tốt, nhưng tuyên truyền như vậy lại thành trự giúp ma vương mà không hay. Bạn nên hiểu, giờ nào cũng đều có thể thỉnh Phật vào nhà. Còn chuyện khai quang tượng Phật chỉ là hình thức mà thôi. Nên biết, Phật không cần chúng ta khai quang! Ý nghĩa khai quang là biểu minh rằng: Kể từ hôm nay ta bắt đầu lễ Phật, học Phật. Nếu cứ nói “không khai quang Phật chẳng hiện hữu” là quá sai lầm!

Thờ Phật tại gia giúp chúng ta lúc nào cũng được nhìn thấy tượng Phật. Điều này luôn nhắc nhở ta rằng mình là Phật tử, nên làm gì cũng phải có chánh tri chánh kiến. Điều cần làm nhất, thờ phụng tốt nhất chính là: Phật tử tại gia phải ngưng dứt tham sân si, siêng tu giới định huệ.

*

Cho nên khi thỉnh tượng Phật về nhà, ta chỉ cần đặt bàn thờ nơi sạch sẽ thanh tịnh là được. Sau khi bày hương hoa, dâng hương đảnh lễ Phật xong, là xem như khai quang rồi! Người có thiên nhãn sẽ nhìn thấy tượng Phật phóng kim quang. Khi Tượng Phật thỉnh về được ta dùng tâm cung kính đảnh lễ rồi sẽ khác đi. Chính xác là Phật Bồ tát sẽ phân thân hiện hữu tại đó.

Thỉnh Phật về rồi, trong lúc lễ, bạn có thề tụng kinh, trì chú hoặc niệm Phật, đều tốt cả. Tóm lại, bạn cho rằng làm sao trang nghiêm thanh tịnh nhất là được! Sau khi thỉnh tượng Phật về rồi, bạn cần nghiêm trì ngũ giới, hành thập thiện, cuộc sống sẽ muôn phần tốt đẹp. Ngược lại, nếu tu tại gia mà bạn cứ chấp chặt vào hình thức, không thực sự hành trì thì Phật cũng chẳng giáng lâm nơi nhà bạn!

3.Tu tại gia như thế nào là đúng

Người tu tại gia do hiểu nhân quả nên luôn muốn người thân cũng được lợi ích như mình. Tuy vậy do không uyển chuyển trong cách hành trì nên tự gây cho mình nhiều chướng ngại. Nhiều vị bị người thân phản đối, thậm chí buông lời hủy báng Phật pháp. Ta muốn tốt cho họ nhưng không khéo léo nên vô tình khiến họ chịu tội báng Phật, báng pháp. Nên cần hết sức lưu ý chuyện này.

Tuệ Tâm tôi trước cũng mắc lỗi này, nên mỗi lần đọc lại câu chuyện dưới đây vẫn cảm thán không nguôi, xin đưa lên để cảnh tỉnh quý đồng tu.

Tu không nên độc tài

Một buổi chiều nọ Hòa thượng Diệu Pháp mới vừa an tọa. Một Phật tử  tóc điểm muối tiêu tiến tới quỳ xuống. Ông hướng về Hòa thượng kể chuyện của mình, cầu xin chỉ dạy.

Ông kể mình vừa bắt đầu hướng dẫn vợ con bước vào đường học Phật thì đã nhanh chóng dứt bỏ ăn mặn. Toàn bộ thời gian rảnh ông đều dùng vào việc tụng kinh hoằng pháp lợi sinh, tu tập tinh tấn. Việc học Phật đem lại cho toàn gia ông nhiều lợi lạc. Gần 10 năm nay, trong gia đình luôn bình an hòa thuận, cả nhà không hề bị bệnh tật chi.

Năm ngoái, có một bác sĩ bảo ông:

– Mười năm nay anh không ăn thịt, nhất định là thiếu dinh dưỡng. Anh tự cho mình không bịnh, thì thấy như không có bịnh. Nếu anh đi viện kiểm tra máu mà không có vấn đề chi thì chúng tôi sẽ niệm Phật, ăn chay theo anh!

Dưới sự cổ vũ của bạn đồng tu, ông bèn làm cuộc kiểm tra. Lúc lấy phiếu xét nghiệm, ông hỏi nhân viên: “Máu tôi có vấn đề chi không?”

Họ đáp: “Có, năm nay ông tuổi gần 60, mà máu lại giống như người hai ba mươi tuổi, vậy là không bình thường.”

Nhưng vì sao họa tới

Ông mới đầu hơi ngẩn ngơ một chút, sau đó bật cười. Khi đem kết quả tới cho mọi người xem, ông bảo:

“Nếu xét theo tiêu chuẩn người ăn mặn, thì máu tôi đương nhiên là bất thường. Bởi vì suốt mười năm nay tu tại gia, tôi không động đến rượu thịt, thuốc hút, nên máu tôi đã được thanh lọc, tịnh hóa. Chúng ta ăn chay tức là đang tịnh hóa máu huyết mình, khiến cuộc sống ít bịnh, hoặc không bị bịnh khổ.” Nói đến đây, đột nhiên ông trầm tư rồi bật khóc.

Ông kể rằng nửa tháng trước tai họa đã giáng vào gia đình ông. Đứa con gái ông cưng yêu nhất bị ung thư bao tử. Bệnh đã di căn nên không thể phẫu thuật. Bác sĩ nói thời gian sống tối đa chỉ còn nửa tháng. Nguyên nhân là do cơ thể thu nạp ít mà làm quá sức. Lao lực tích lũy lâu ngày, thành bịnh nan y. Gia đình ông nghe tin này như sét đánh ngang tai, chẳng biết làm sao.

Thối tâm

Ông tỏ vẻ nghi ngờ, nói:

-Thưa sư phụ, chẳng phải “Kinh Địa Tạng” nói: Lễ bái tượng Địa Tạng, tụng “Kinh Địa Tạng” sẽ được các thiện báo như: Gia trạch vĩnh an, kéo dài tuổi thọ, tật dịch chẳng đến? Vì sao nhiều năm nay con tụng “Kinh Địa Tạng” và các kinh khác, mà nay lại bị đại nạn ập xuống đầu như thế?

Vợ con nói: “Nếu như không học Phật thì chẳng đến nỗi con gái phải bịnh nặng như vậy”. Thế này thì e rằng thân thích láng giềng vốn không tin Phật sẽ càng dèm chê, thậm chí còn làm lung lay tín ngưỡng của con. Xin hỏi sư phụ, con đã trồng nhân gì mà bị ác báo này?

Hòa thượng từ tốn đáp:

– Lời Phật là chân ngữ, thật ngữ, không gian dối, quyết chẳng gạt lừa người. Vì sao nhà ông gặp đại nạn như thế? Ông phải tự hỏi bản thân mình một chút. Như ông vừa nói, ngoài nguyên nhân do con gái ông lao lực quá độ thành bịnh ra, bản thân ông cũng có lỗi một phần. Tuy ông siêng năng học Phật nhưng chẳng bỏ được tính cố chấp độc đoán. Phật pháp cùng thế pháp vốn vô phân biệt, nhưng ông lại cho đối lập nhau. Một mặt ông đem Phật pháp tích cực giới thiệu cùng mọi người, khiến kẻ nghe pháp được ly khổ đắc lạc.

Sai lầm trong tu tập

Nhưng ông lại đem Phật pháp biến thành trói buộc, bắt vợ con “nhốt” trong khuôn khổ do mình lập ra. Khi vợ con ông ra ngoài, đi đâu, muốn trang điểm chút liền bị ông phê bình một trận. Con cái ông thỉnh thoảng nghe những khúc nhạc đang thịnh hành, thì ông cho là phạm vào đại kỵ. Cả nhà hễ có lỗi với phép tắc “đại giáo huấn” của ông, lập tức sẽ bị ông nghiêm khắc quở trách. Nếu họ có chút phản ứng, thốt lời phê bình hay tỏ thái độ không phục, thì ông lớn tiếng quát nạt. Ông biến thành pháp quan, một bề làm vệ sĩ hộ giáo. Tưởng như trong thiên hạ chỉ có ông mới là người học Phật chân chính.

Hễ nghe trong Phật môn có chút việc không đúng pháp, thì ông ghim mãi trong lòng, phê tam bình tứ. Tuy ông có chánh kiến nhất định, nhưng mắt toàn chỉ thấy lỗi người. Tâm chứa toàn thị phi phải quấy, nhìn ai cũng thấy đều là ngoại đạo. Thế là rất sai.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *