Luật Nhân Quả là một quy luật của tự nhiên, chỉ cho sự vận hành bất biến từ Nhân, Duyên đến Quả của vạn vật. Nó hiện hữu, tồn tại và chi phối vạn vật trong vũ trụ, không phụ thuộc vào chuyện bạn biết hay không biết, cũng không phụ thuộc vào việc bạn tin hay không tin. Ví như ta đói thì phải ăn, khát thì phải uống, tự nhiên vốn là như vậy.
Nói về Luật nhân quả thì phần lớn người thế gian đều hơi… tin tin và điều đầu tiên là họ nghĩ ngay đến Phật pháp. Sở dĩ người ta hơi tin tin, sở dĩ người ta còn nghi, sở dĩ người ta nửa tin nửa ngờ là bởi vì họ chỉ biết đến cái nhân quả của Thế gian -Tức là gieo nhân gì gặt quả nấy, nhưng lại xảy ra ngay trong một đời – Chứ không biết rằng, cái nhân quả ở trong Phật pháp mà đức Phật giảng là nhân quả ba đời – Tức là cũng gieo nhân gì gặt quả nấy, nhưng cái nhân quả này thông suốt ba đời, quá khứ, hiện tại và vị lai.
*
Ví như ta gieo một nhân thiện ác, quả báo hưởng phước hay tai họa chắc chắn phải thọ nhận. Nhưng quả này trổ lúc nào lại phải tùy thuộc vào Nhân Duyên. Cho nên cùng một nhân đã gieo mà có người ngay trong đời này thọ quả, có người đến kiếp sau thọ quả, nhưng cũng có người đến rất nhiều kiếp về sau mới thọ quả. Còn sở dĩ người ta nghe đến hai chữ nhân quả liền nghĩ ngay đến Phật pháp là bởi vì hết thảy đều tưởng rằng Phật pháp tạo ra luật nhân quả.
Họ đều không biết rằng: Luật nhân quả là một quy luật vận hành của tự nhiên, của toàn thể vũ trụ nhân sinh. Đức Phật Thích Ca, bằng Tuệ nhãn của mình, ngài thấu triệt sự vận hành của quy luật nhân quả nên giảng cho chúng ta, chớ Ngài không có tạo ra luật nhân quả.
Chính vì không hiểu đúng về luật nhân quả nên khi thấy người làm ác mà sống khỏe mạnh, giàu có, chẳng phải trả giá gì, người ta liền nghĩ ngay rằng không có nhân quả. Kế đó hủy báng rồi không ác nào chẳng làm. Kết cục, vì tâm khởi niệm ác, miệng nói lời ác, thân làm việc ác nên phúc đức bị suy hao, thọ mạng giảm dần, chết đi liền đọa vào tam ác đạo. Ác nghiệp di họa đến cả tổ tiên, con cháu mà không hề hay biết. Hết thảy đều do thiếu trí huệ mà tự chuốc lấy tai họa, thật vô cùng đáng tiếc!
*
Như hai nhân vật Tào Tháo và Quan Công là những tấm gương điển hình. Thời Hán Hiến Đế, Tào Tháo làm Thừa Tướng, gian hùng bậc nhất, chuyên đoạt uy quyền, không ác nào chẳng làm. Những việc ông ta làm nổi tiếng từ cổ đến kim, không ai không biết. Mục đích để tăng thêm quyền lực và danh vọng cho bản thân. Ông ta vốn muốn khi mình chết đi, con mình sẽ làm vua. Nhưng ngay sau khi ông ta vừa chết, con cả là Tào Phi soán ngôi. Xác cha chưa liệm, Tào Phi đã dời hết cả phi tần đưa sang cung mình.
Tào Tháo chết đi, mãi mãi đọa trong ác đạo, đến hơn một ngàn bốn trăm năm sau. Vào đời Càn Long nhà Thanh, tại Tô Châu có người giết heo, moi gan phổi ra, thấy đề hai chữ Tào Tháo. Xóm giềng có thanh niên trông thấy sợ hãi vô cùng. Anh ta liền xuất gia, lấy pháp danh là Phật An. Sau này khi sắp vãng sanh về Cực Lạc Tịnh độ, Ngài Phật An mới kể lại. Chuyện này được ghi trong Tịnh Độ Thánh Hiền Lục. Tào Tháo một đời oanh liệt, sử sách lưu danh. Vậy mà chết đi hơn 1400 năm vẫn còn đọa làm thân lợn.
Còn như ngài Quan Công, do lúc sống ngay thẳng, chánh trực nên sau khi chết đi tái sanh làm Thần. Đợi đến khi Trí Giả Đại Sư thành đạo, liền đủ duyên đến quy y cùng Tổ. Từ ấy đến nay, ngài trở thành bậc đại Hộ Pháp ở trong Phật giáo.
*
Cho nên, Nhân quả báo ứng đúng thật như bóng với hình, thập phần kinh sợ! Và chúng ta, đợi được đến lúc tin nhận được thì thường cũng đã quá muộn rồi.
Nhân quả báo ứng là nền tảng mang tính bản lề ở trong Phật pháp. Và nếu không nắm chắc về luật nhân quả, bạn sẽ không bao giờ nhập đạo được. Vì thế nên trong tập ngày hôm nay, tôi sẽ y cứ nơi kinh điển và pháp ngữ của chư tổ sư để giúp bạn minh bạch về Luật Nhân quả.
Tôi tin rằng bất cứ ai, một khi thấu triệt được nhân quả báo ứng sẽ luôn có một cuộc sống bình an, hạnh phúc. Bởi vì sao? Bởi vì chúng ta hiểu rằng vạn sự giàu nghèo, sang hèn, thành bại, được mất, bệnh tật, hoạn nạn trong cuộc đời của ta, đều là do nghiệp nhân quả của chính ta cảm thành, chớ không do bất kỳ ai hay bất kỳ thế lực nào tác động.
*
Nhờ đó ta sẽ không vì bệnh tật, hoạn nạn mà mê tín đi cầu cúng quỷ thần, ta sẽ không vì khốn khổ mà oán trách trời người, ta sẽ không vì nghèo túng mà ganh tị với người giàu có, và ta sẽ không vì tham cầu những điều không thể mà bị lửa tham sân si thiêu đốt ngày đêm. Ta sẽ sống một cách an nhiên giữa dòng đời vội vã, ta sẽ biết trân trọng những gì mình đang có, rồi rộng làm những điều thiện lành, lánh xa việc xấu ác. Để rồi nhờ đó, thay đổi số phận của chính mình.
Người thấu hiểu nhân quả nên chỉ làm lành, không làm ác. Vì thế, trên thuận với lẽ tự nhiên của trời đất, dưới hợp với đạo làm người, nên tự nhiên chiêu cảm được phước báo an vui vậy!
Luật Nhân quả là gì
Nhân quả là một quy luật vận hành của tự nhiên chỉ cho sự vận hành bất biến từ nhân, duyên đến quả của vạn vật, nó hiện hữu, tồn tại và chi phối vạn vật trong vũ trụ, không phụ thuộc vào chuyện bạn biết hay không biết, cũng không phụ thuộc vào việc bạn tin hay không tin. Ví như ta đói thì phải ăn, khát thì phải uống, tự nhiên vốn là như vậy.
Luật nhân quả xảy ra như thế nào? Bất cứ một hành động nào của chúng ta, cho dù từ thân ta làm, hay miệng ta nói và từ ý nghĩa của chúng ta phát ra cũng đều sẽ tạo ra một nhân, phật pháp gọi là nghiệp. Cái nhân này khi đã gieo xong thì nó lưu vào tàng thức, tức là thức thứ 8 của chúng ta. Nó nằm ở đó, chờ đến lúc đủ duyên sẽ trổ thành quả. Duyên này có thể đến bất cứ lúc nào, có thể trong sớm chiều, có thể ít năm sau, có thể đến kiếp sau, hoặc có thể đến nhiều kiếp về sau.
Chúng ta không thể biết duyên đến vào lúc nào nhưng có một điều chắc chắn rằng đã có nhân thì phải có quả. Quả này nó tương ứng với cái nhân mà ta đã gieo, vì thế nên gọi là nhân quả báo ứng.
*
Và dù bạn có tin hay không thì hãy thử suy ngẫm điều này: Suốt cuộc đời ta cứ tưởng mình quyết định mọi sự mà không biết rằng thực ra tất cả mọi sự trong đời ta đều do nhân quả của chính ta chi phối, dẫn dắt.
Luật nhân quả như một đạo diễn, ở trong vô hình, âm thầm thúc đẩy, dẫn dắt ta hưởng phước, chịu họa theo đúng những gì mà chúng ta đã gieo trong nhiều kiếp về trước…. Và nếu không nhờ được đức Phật chỉ dạy, ta không bao giờ có khả năng thoát khỏi được sự thao túng của luật nhân quả. Bạn thử tĩnh tâm suy ngẫm lại xem, từ học hành thi cử, công việc, bạn bè, hôn nhân, con cái….có đúng là như thế hay không?…
Tuệ Tâm 2024




Cung Kính viết
Nam mô A Di Đà Phật
Thưa thầy, vừa rồi con được chứng kiến những người gian manh tạo ác vẫn nhởn nhơ lại còn gặp may, những người sống thiện lại chịu nhiều nỗi đắng cay, trong lòng không khỏi cảm thán. Nếu gặp người không hiểu nhân quả ba đời, ắt sẽ nghiến răng trách móc trời già bất công mất!
Con khi gặp một số những chuyện không may, cũng biết là báo ứng khó thoát. Nhưng hoạ vô đơn chí, những việc không may cứ liên tiếp kéo đến, mà con là phàm phu nên cũng không tránh khỏi cảm thấy bất an. Nếu chỉ một hai việc thì còn chịu được, nhưng có liên tiếp một chuỗi những chuyện không hay xảy đến trong thời gian ngắn thì thật là đã vượt quá sức nhẫn chịu của phàm nhân. Con cũng không biết là có phải đây là dồn nghiệp lại để trả bớt một thể không nữa?!
Vì thế con kể lên đây cũng không phải để than phiền gì, mà trong hoàn cảnh của con hiện giờ, viết ra như vậy cảm giác như trút được muộn phiền, trong lòng nhẹ nhõm hơn. Cảm tạ thầy từ bi lắng nghe. Chúc thầy một ngày an lạc, tốt lành!
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Ngày nay cộng nghiệp chúng sanh đã chín muồi, tai hoạ dồn dập khắp nơi trên thế giới. Thời gian này, kẻ ác sẽ được dồn phước cho hưởng hết một lần rồi đoạ vào Tam ác đạo. Người thiện chịu chút tai ương để trả nghiệp ác đã gieo… Qua cơn giông ắt trời quang mây tạnh, phải gắng an nhẫn mà niệm Phật!
Cung Kính viết
Nam mô A Di Đà Phật
Con cảm ơn thầy ạ. Mỗi lần việc không như ý đến dồn dập, nghe được những lời động viên của thầy, con lại cảm thấy có hi vọng hơn.
Như Giới Hiền luận sư tiền kiếp là một vị quốc vương đem binh đi đánh dẹp các nơi, tạo nghiệp sát quá nhiều, đáng lẽ đến đời này sau khi hưởng phước thừa rồi chết, sẽ phải bị đọa vào địa ngục. Nhưng nhờ luận sư chí tâm tu hành và hoằng dương Phật pháp, quả báo đọa địa ngục chuyển thành việc bị một cơn bệnh trạng như có nhiều lưỡi gươm vô hình đâm chém trong thân.
Dù là đã chuyển được khổ địa ngục thành khổ ở cõi người, nhưng nỗi đau đớn ấy cũng phải kéo dài trải tới hai năm bệnh mới dứt.
Không biết là thời gian dồn phước/ dồn nghiệp này có kéo dài lâu lắm không thưa thầy?
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Cái này Tuệ Tâm thực không biết, chỉ biết rằng càng về sau tai hoạ ngày càng nhiều, cái sau nặng nề hơn cái trước… Trừ phi chân thực tu tập ra, rất khó có người được an ổn!
Cung Kính viết
Nam mô A Di Đà Phật
Con cảm ơn thầy ạ!
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Lê viết
Dạ.Thưa Tuệ Tâm.Mỗi lần niệm Phật thầm con đều nghĩ như vầy”Con xin Đức Phật A Di Đà cứu con thoát khỏi vũng bùn này”vì thời gian này con đang rất khổ.Niệm Phật mà cũng rất khó an nhẫn mà giữ gìn thân khẩu ý ạ.Những điều không may cứ liên tiếp xảy đến.Tâm con thì cứ khởi đủ thứ tà kiến.Con vẫn niệm Phật theo lời Tuệ Tâm ạCon viết lên đây không phải để than phiền gì mà để trút đi phần nào đau khổ của mình.Con cảm ơn Tuệ Tâm đã từ bi đọc ạ
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Thời nay không có ai là không khổ cả, chỉ là nhiều hay ít mà thôi. Bạn duyên niệm Phật được đến đây rồi, hãy trân quý mà chuyên tu, những việc khác mặc kệ. Hãy nhìn hàng triệu tỉ chúng sanh ngoài kia, có được bao nhiêu chúng sanh nghe được một chữ “Phật” qua tai đâu? Bạn gặp được điệu pháp ra khỏi sanh tử rồi, phước báu trăm vạn kiếp mới có được đấy, gắng tinh tấn lên!
Lê viết
Dạ.Thưa Tuệ Tâm.Con xin lỗi đã bình luận sai chủ đề ạ.Con biết là tâm nó khởi gì kệ nó.Nhưng không biết tại sao con niệm Phật mà cứ phiền não không yên.Nhiều lúc con cũng nghĩ chắc thế gian không ai khổ như mình.Cứ phiền não lăng xăng,không chịu phó thác hết cho Phật A Di Đà.Con niệm Phật mà cứ rối loạn đầu óc,cứ nghĩ là mình tu sai cách(Khi còn sống thì cuộc đời chìm trong biển đau khổ phiền não.Sau khi chết thì vẫn cứ trôi lăn trong biển sống chết luân hồi.Không biết đến kiếp nào mới được giải thoát khỏi sanh tử).Rồi tâm con dù trược loạn đầy rẫy phiền não mà cứ vọng động độ người,dù con không muốn nhưng nó cứ bắt con làm như ma sai quỷ khiến ạ.Bây giờ con phải giải quyết như thế nào ạ.Con xin Tuệ Tâm hãy từ bi tha thứ cho kẻ ngu si như con.Con xin cảm tạ Tuệ Tâm nhiều
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Nghiệp lực một khi đã trổ ra thì rất dài. Người xưa căn tánh trong sáng nên hễ tu tập liền chuyển nghiệp rất nhanh, còn phàm phu thời mạt chúng ta, do tâm trược loạn, không chuyên nhất nên mất rất nhiều thời gian. Người biết tu tập để chuyển hoá, nhanh thì mất chừng dăm năm, chậm phải mất hàng chục năm mới xoay chuyển được. Trong thời gian trả nghiệp ấy, tuy có thọ khổ, nhưng nhờ Tam bảo âm thầm gia hộ nên có gặp đại nạn cũng không đến nỗi nào. Mong bạn cố gắng an nhẫn mà niệm Phật, giông bão qua đi ắt trời quang mây tạnh!
Nguyễn Thanh Tuyền viết
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Bạch Tuệ Tâm
Nhà con có một số hiện tượng này của cu bé thứ 2, mong Tuệ Tâm khai thị và chỉ bày giúp con với ạ.
Hiện tại bé thứ 2 nhà con dạo này nó bị sốt virus mấy ngày liền chưa cắt cơn. Ban ngày thì cháu ăn, chơi vẫn bình thường, nhưng buổi tối thì cơn sốt thường nặng hơn, nên khi đi ngủ cháu hay mê man, rên rứ. Lúc vào giấc ngủ buổi tối cháu thường nói lảm nhảm và có vẻ hoảng sợ: “đi đi…, không không…”, ….như thể cháu nhìn thấy ai đó đang trêu trọc hoặc đứng xung quanh gần mình.
Bình thường con cũng hay dặn các con niệm A Di Đà Phật, nên tối hôm trước, trước khi đi ngủ cháu nó mê man hoáng sợ rồi hét lên rồi chắp tay niệm NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT suốt mấy câu liền xong rồi mới ngủ. Con thấy vậy cũng mở đài niệm Phật để trong phòng ngủ cho yên.
Tôi hôm qua vẫn còn tình trạng đó, con có hỏi cháu là con nhìn thấy ai à? Nhìn thấy Phật A Di Đà à? thì cháu gật gật. Con nhắc cháu là, vậy con cứ niệm A DI ĐÀ PHẬT đi đừng sợ gì cả, nó bảo vâng.
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Cháu bé thiện duyên lớn lao, trong lúc mê man mà biết niệm Phật thì vô cùng hiếm có. Bạn không phải lo lắng gì cả, con niệm Phật thì có Phật quang nhiếp chiếu bảo vệ, không ai hại được nó cả đâu! Còn bệnh tật là chuyện bình thường. Chúng ta do nghiệp lực nên mới sanh vào cõi này, hễ có thân thì ắt có bệnh. Người thế gian bệnh tật chẳng biết bấu víu nơi đâu, còn người niệm Phật, có Phật A Di Đà che chở, dẫu bị cũng sẽ không đến nỗi nào cả vậy.
Nguyễn Thanh Tuyền viết
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Con xin tri ân lời khai thị của Tuệ Tâm ạ
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Lê viết
Dạ.Con xin Tuệ Tâm hãy làm 1 bài viết riêng về tác hại kinh hoàng của việc xưng “cha” hoặc “mẹ” với thú cưng và gọi thú cưng bằng “con”ạ.Con xin cảm ơn Tuệ Tâm rất nhiều ạ
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Để đọt nào rảnh rảnh chút, Tuệ Tâm sẽ viết về chủ đề này. Cảm ơn bạn!