Luật Nhân Quả là một quy luật của tự nhiên, chỉ cho sự vận hành bất biến từ Nhân, Duyên đến Quả của vạn vật. Nó hiện hữu, tồn tại và chi phối vạn vật trong vũ trụ, không phụ thuộc vào chuyện bạn biết hay không biết, cũng không phụ thuộc vào việc bạn tin hay không tin. Ví như ta đói thì phải ăn, khát thì phải uống, tự nhiên vốn là như vậy.
Nói về Luật nhân quả thì phần lớn người thế gian đều hơi… tin tin và điều đầu tiên là họ nghĩ ngay đến Phật pháp. Sở dĩ người ta hơi tin tin, sở dĩ người ta còn nghi, sở dĩ người ta nửa tin nửa ngờ là bởi vì họ chỉ biết đến cái nhân quả của Thế gian -Tức là gieo nhân gì gặt quả nấy, nhưng lại xảy ra ngay trong một đời – Chứ không biết rằng, cái nhân quả ở trong Phật pháp mà đức Phật giảng là nhân quả ba đời – Tức là cũng gieo nhân gì gặt quả nấy, nhưng cái nhân quả này thông suốt ba đời, quá khứ, hiện tại và vị lai.
*
Ví như ta gieo một nhân thiện ác, quả báo hưởng phước hay tai họa chắc chắn phải thọ nhận. Nhưng quả này trổ lúc nào lại phải tùy thuộc vào Nhân Duyên. Cho nên cùng một nhân đã gieo mà có người ngay trong đời này thọ quả, có người đến kiếp sau thọ quả, nhưng cũng có người đến rất nhiều kiếp về sau mới thọ quả. Còn sở dĩ người ta nghe đến hai chữ nhân quả liền nghĩ ngay đến Phật pháp là bởi vì hết thảy đều tưởng rằng Phật pháp tạo ra luật nhân quả.
Họ đều không biết rằng: Luật nhân quả là một quy luật vận hành của tự nhiên, của toàn thể vũ trụ nhân sinh. Đức Phật Thích Ca, bằng Tuệ nhãn của mình, ngài thấu triệt sự vận hành của quy luật nhân quả nên giảng cho chúng ta, chớ Ngài không có tạo ra luật nhân quả.
Chính vì không hiểu đúng về luật nhân quả nên khi thấy người làm ác mà sống khỏe mạnh, giàu có, chẳng phải trả giá gì, người ta liền nghĩ ngay rằng không có nhân quả. Kế đó hủy báng rồi không ác nào chẳng làm. Kết cục, vì tâm khởi niệm ác, miệng nói lời ác, thân làm việc ác nên phúc đức bị suy hao, thọ mạng giảm dần, chết đi liền đọa vào tam ác đạo. Ác nghiệp di họa đến cả tổ tiên, con cháu mà không hề hay biết. Hết thảy đều do thiếu trí huệ mà tự chuốc lấy tai họa, thật vô cùng đáng tiếc!
*
Như hai nhân vật Tào Tháo và Quan Công là những tấm gương điển hình. Thời Hán Hiến Đế, Tào Tháo làm Thừa Tướng, gian hùng bậc nhất, chuyên đoạt uy quyền, không ác nào chẳng làm. Những việc ông ta làm nổi tiếng từ cổ đến kim, không ai không biết. Mục đích để tăng thêm quyền lực và danh vọng cho bản thân. Ông ta vốn muốn khi mình chết đi, con mình sẽ làm vua. Nhưng ngay sau khi ông ta vừa chết, con cả là Tào Phi soán ngôi. Xác cha chưa liệm, Tào Phi đã dời hết cả phi tần đưa sang cung mình.
Tào Tháo chết đi, mãi mãi đọa trong ác đạo, đến hơn một ngàn bốn trăm năm sau. Vào đời Càn Long nhà Thanh, tại Tô Châu có người giết heo, moi gan phổi ra, thấy đề hai chữ Tào Tháo. Xóm giềng có thanh niên trông thấy sợ hãi vô cùng. Anh ta liền xuất gia, lấy pháp danh là Phật An. Sau này khi sắp vãng sanh về Cực Lạc Tịnh độ, Ngài Phật An mới kể lại. Chuyện này được ghi trong Tịnh Độ Thánh Hiền Lục. Tào Tháo một đời oanh liệt, sử sách lưu danh. Vậy mà chết đi hơn 1400 năm vẫn còn đọa làm thân lợn.
Còn như ngài Quan Công, do lúc sống ngay thẳng, chánh trực nên sau khi chết đi tái sanh làm Thần. Đợi đến khi Trí Giả Đại Sư thành đạo, liền đủ duyên đến quy y cùng Tổ. Từ ấy đến nay, ngài trở thành bậc đại Hộ Pháp ở trong Phật giáo.
*
Cho nên, Nhân quả báo ứng đúng thật như bóng với hình, thập phần kinh sợ! Và chúng ta, đợi được đến lúc tin nhận được thì thường cũng đã quá muộn rồi.
Nhân quả báo ứng là nền tảng mang tính bản lề ở trong Phật pháp. Và nếu không nắm chắc về luật nhân quả, bạn sẽ không bao giờ nhập đạo được. Vì thế nên trong tập ngày hôm nay, tôi sẽ y cứ nơi kinh điển và pháp ngữ của chư tổ sư để giúp bạn minh bạch về Luật Nhân quả.
Tôi tin rằng bất cứ ai, một khi thấu triệt được nhân quả báo ứng sẽ luôn có một cuộc sống bình an, hạnh phúc. Bởi vì sao? Bởi vì chúng ta hiểu rằng vạn sự giàu nghèo, sang hèn, thành bại, được mất, bệnh tật, hoạn nạn trong cuộc đời của ta, đều là do nghiệp nhân quả của chính ta cảm thành, chớ không do bất kỳ ai hay bất kỳ thế lực nào tác động.
*
Nhờ đó ta sẽ không vì bệnh tật, hoạn nạn mà mê tín đi cầu cúng quỷ thần, ta sẽ không vì khốn khổ mà oán trách trời người, ta sẽ không vì nghèo túng mà ganh tị với người giàu có, và ta sẽ không vì tham cầu những điều không thể mà bị lửa tham sân si thiêu đốt ngày đêm. Ta sẽ sống một cách an nhiên giữa dòng đời vội vã, ta sẽ biết trân trọng những gì mình đang có, rồi rộng làm những điều thiện lành, lánh xa việc xấu ác. Để rồi nhờ đó, thay đổi số phận của chính mình.
Người thấu hiểu nhân quả nên chỉ làm lành, không làm ác. Vì thế, trên thuận với lẽ tự nhiên của trời đất, dưới hợp với đạo làm người, nên tự nhiên chiêu cảm được phước báo an vui vậy!
Luật Nhân quả là gì
Nhân quả là một quy luật vận hành của tự nhiên chỉ cho sự vận hành bất biến từ nhân, duyên đến quả của vạn vật, nó hiện hữu, tồn tại và chi phối vạn vật trong vũ trụ, không phụ thuộc vào chuyện bạn biết hay không biết, cũng không phụ thuộc vào việc bạn tin hay không tin. Ví như ta đói thì phải ăn, khát thì phải uống, tự nhiên vốn là như vậy.
Luật nhân quả xảy ra như thế nào? Bất cứ một hành động nào của chúng ta, cho dù từ thân ta làm, hay miệng ta nói và từ ý nghĩa của chúng ta phát ra cũng đều sẽ tạo ra một nhân, phật pháp gọi là nghiệp. Cái nhân này khi đã gieo xong thì nó lưu vào tàng thức, tức là thức thứ 8 của chúng ta. Nó nằm ở đó, chờ đến lúc đủ duyên sẽ trổ thành quả. Duyên này có thể đến bất cứ lúc nào, có thể trong sớm chiều, có thể ít năm sau, có thể đến kiếp sau, hoặc có thể đến nhiều kiếp về sau.
Chúng ta không thể biết duyên đến vào lúc nào nhưng có một điều chắc chắn rằng đã có nhân thì phải có quả. Quả này nó tương ứng với cái nhân mà ta đã gieo, vì thế nên gọi là nhân quả báo ứng.
*
Và dù bạn có tin hay không thì hãy thử suy ngẫm điều này: Suốt cuộc đời ta cứ tưởng mình quyết định mọi sự mà không biết rằng thực ra tất cả mọi sự trong đời ta đều do nhân quả của chính ta chi phối, dẫn dắt.
Luật nhân quả như một đạo diễn, ở trong vô hình, âm thầm thúc đẩy, dẫn dắt ta hưởng phước, chịu họa theo đúng những gì mà chúng ta đã gieo trong nhiều kiếp về trước…. Và nếu không nhờ được đức Phật chỉ dạy, ta không bao giờ có khả năng thoát khỏi được sự thao túng của luật nhân quả. Bạn thử tĩnh tâm suy ngẫm lại xem, từ học hành thi cử, công việc, bạn bè, hôn nhân, con cái….có đúng là như thế hay không?…
Tuệ Tâm 2024




Hiến Đinh viết
Nam mô A Di Đà Phật
Dạ thưa Tuệ Tâm, theo con hiểu thì dù nghiệp nặng như thế nào thì Theo luật Vô thường thì không gì tồn tại mãi. Vậy sao Tào Tháo phải mãi mãi ở trong ác đạo vậy ạ?
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Nói mãi mãi trong ác đạo là tính từ lúc ông ta chết cho đến thời điểm nói. Khi nào trả hết báo mới có cơ hội được sanh về cõi lành vậy.
Phan Phạm Thị Tố Trinh viết
Nam mô A Di Đà Phật
Con từng đọc những lời giảng dạy của cố Hòa thượng Tuyên Hóa : ” Những việc ở thế gian chẳng có việc gì là có “quả” mà không có “nhân”; do đó, hiện nay quý vị làm đệ tử của tôi cũng là do trước kia đã trồng cái nhân này, chứ không ai có thể ép buộc chuyện nhân quả được cả. Bác bỏ nhân quả, không thừa nhận nhân quả—đó là điều vô cùng nguy hiểm. Vì vậy, quý vị chớ nên không tin nhân quả! ” . Trước kia con cũng không biết luật nhân quả là gì, mãi đến lúc học Phật con mới biết, mới tin luật nhân quả là có thật.
Tuyền viết
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Bạch Tuệ Tâm cho con hỏi: người ăn chay có thể ăn bánh kẹo có thành phần làm từ sữa động vật và uống được sữa bột công thức không ạ?
Con xin thành kính tri ân công đức của Tuệ Tâm ạ.
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Ta ở tại gia, không thể tinh nghiêm quá được đâu. Bạn cứ ăn uống, không sao cả đâu. Bao giờ ngồi tĩnh tọa niệm Phật được từ 2h trở lên thì tự nhiên sẽ không muốn dùng những thứ đó nữa mà thôi.
Tuyền viết
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
NguyenHung viết
Nam mô A Di Đà Phật!
Thưa Tuệ Tâm, ngồi tĩnh tọa Niệm Phật là như thế nào ạ? Ngồi Niệm Phật thành tiếng theo thời khóa sáng tối thì có phải là ngồi tĩnh tọa không?
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Bạn ngồi giữ tâm tĩnh lặng, an trú nơi câu niệm Phật của mình thì gọi là Tĩnh Tọa Niệm Phật. Như thời khóa, bạn ngồi niệm trong bao lâu đó cũng gọi là Tĩnh Tọa vậy.
NguyenHung viết
Đúng thật là từ khi biết mở các khớp để ngồi kiết già, con đã có thể ngồi hơn 1 tiếng và không còn quá đau như ban đầu nữa. Ngồi như vậy con cũng thấy tâm dễ an hơn. Con xin cám ơn Tuệ Tâm đã chỉ dạy.
Nam mô A Di Đà Phật!
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Nguyễn Thị Phương Nơ viết
Nam mô A Di Đà Phật
Tuyền viết
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Bạch Tuệ Tâm, con độn căn ngu si muốn hiểu nhiều hơn về Luật Nhân Quả để tránh được nhiều nhân xấu càng tốt, nên con xin Tuệ Tâm khai thị giúp con câu hỏi với ạ.
Như với người làm nông trồng rau, cây cối ăn quả thì để có thể thu hoạch thì họ cũng cần phải có công tác phòng ngừa và diệt trừ sâu bọ, nói như vậy tuy không trực tiếp làm nghề giết mổ nhưng họ cũng vì đó mà có cái nhân sát sanh rồi phải không ạ? Vậy nếu chúng ta thọ dụng rau quả hàng ngày như vậy có phải cũng là chúng ta đang chịu cộng nghiệp không ạ?
Con xin thành kính tri ân công đức của Tuệ Tâm ạ
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Tuệ Tâm viết
Nam mô A Di Đà Phật.
Bạn ăn thịt thì gây oán nghiệp với chúng sanh, bạn ăn chay thì tâm từ bi tăng trưởng, mấu chốt nằm ở chỗ này! Còn thì ăn rau đậu là việc của bạn, người trồng họ làm gì là việc của họ, nào có can chi đâu mà phải suy nghĩ nhiều như thế? Cũng vậy, bạn ăn thịt thì gây oán nghiệp với chúng sanh. Thịt ấy người bán tự làm, người bán mua đi bán lại, hay người bán nhặt được con vật đã chết cũng như nhau cả.
Mấu chốt vẫn là ở chỗ bạn ăn cái gì mà thôi.