Địa ngục là gì

Địa ngục là một cõi giới tột cùng đau khổ, hoàn toàn có thật, thuộc cõi thấp nhất trong lục đạo luân hồi(Trời, Người, A Tu La, Súc sanh, Địa ngục). Theo kinh Nghiệp Báo thì Địa ngục là nơi thác sanh của loài hữu tình tạo mười điều ác về thượng phẩm.

Địa ngục có thật không
Địa ngục có thật không

Cõi Địa ngục có thật không

Địa ngục xác thực là có thật! Vì sao thế? Vì đức Phật không bao giờ nói dối! Cõi cuối cùng và là khổ hải nhất trong lục đạo chúng sanh. Sểnh một niệm sa vào nơi đây, tất chịu khổ trong muôn kiếp. Chúng sanh cõi này, một ngày đêm muôn ngàn lần chịu khổ hình mà chết đi rối sống lại…Thê lương đến không nỡ nói ra. Gần đây có một vài vị nhờ cơ duyên đặc biệt: Tham quan nơi Địa ngục rồi ghi chép lại thành sách. Độc giả muốn biết xin tìm đọc “Địa Ngục Ký” của Cô ba cháo gà. “Âm luật vô tình” của Thượng Quan Ngọc Hoa sẽ rõ.

Địa ngục ở đâu

Theo Luận Bà Sa thì Địa ngục không phải đều ở dưới đất. Có khi ở trên mặt đất, hoặc dưới nước, hoặc trên hư không. Vì thế bổn kinh Phạm văn không gọi Địa ngục, mà gọi là Nại lạc ca, có nghĩa là: Khổ cụ, phi đạo, ác nhơn, chỉ cho nơi người tội ác làm điều trái đạo ở. Chỉ cho nơi có đủ sự khốn đốn khổ đau.

Địa ngục tuy nhiều, nhưng đại ước có hai loại: chánh ngục và biên ngục. Chánh ngục vị trí ở dưới châu Diêm Phù Đề và giữa núi Thiết Vi. Chánh ngục lại có hai thứ: Hàn ngục và Nhiệt ngục. Hàn ngục và nhiệt ngục mỗi thứ có tám nơi, mỗi nơi có 16 ngục phụ. Mỗi ngục phụ lại có nhiều tiểu ngục khác nữa. Biên ngục cũng gọi là độc ngục, thì ở lẻ loi trên núi, nơi mé biển. Hoặc ở dưới nước, chỗ đình miếu, giữa đồng trống, hoặc trong hang sâu. Ở châu Nam Thiệm Bộ có đại Địa ngục, còn ba châu kia chỉ có biên ngục, độc Địa ngục mà thôi.

Luận về khổ

Than ôi! Luận về địa ngục đắng cay, thật là thống thiết! Lấp lánh rừng dao trên mặt nhật, chói ngời núi kiếm tủa khắp trời. Sùng sục vạc sôi trào bọt sóng, phừng phừng lò cháy lóe tia hồng. Thành sắt suốt ngày cửa đóng, trụ đồng đêm tối lửa nhen.

Nhìn ở bên trong, tội nhân la liệt. Khổ đau tuyệt vọng, kêu réo khóc la. Đầu trâu mắt dữ, ngục tốt nanh dài. Chĩa nhọn đâm hông, tim gan xay giã, áp thân lửa mạnh, cháy rụi thịt da. Hoặc lại, xay đầu giã cẳng, hầm phách nấu hồn, xẻ mật banh lòng, bằm thân quết thịt. Khổ đến nỗi ấy, nói sao cho cùng!

*

Do đó, nổi chìm trong vạc nước sôi, sấp ngửa giữa lò than đỏ. Thịt nát trên đầu giáo, kiếm, xương tan bên cạnh thây khô. Giường sắt nóng hổi, sao ngủ cho yên? Cột đồng đốt đỏ, há ôm lâu được? Trong mắt rực lửa, giữa miệng ngậm khói, kêu chẳng thành tiếng. Như những chỗ này, tội vẫn còn nhẹ.

Nếu chẳng may đọa xuống ngục A Tỳ thì vô cùng khủng khiếp. Cay đắng bốn bề tường sắt, dọc ngang tám vạn do tuần. Tiếng xác đốt nổ nghe rất kinh hoàng, mùi hôi thịt cháy bốc khói ngùn ngụt. Giống cá trên chảo, máu mỡ sém khô. Không một phút vui, đụng đâu cũng khổ. Cử động chẳng được, trói buộc rất căng. Đông Tây qua lại, trên dưới thông nhau. Hết kiếp ở đây, dời sang chỗ khác, chỗ khác hết kiếp, trở về lại đây. Xoay vần như thế, đến vô lượng kiếp.

Tại sao gọi là Địa ngục

Hỏi: Địa ngục có nhiều loại, hoặc ở dưới đất, hoặc ở trên mặt đất, hoặc ở giữa hư không. Tại sao đều gọi là địa ngục?

Đáp: Địa ngục, xưa dịch là bị quản thúc ở chỗ chật hẹp, không câu chấp dưới đất, trên không. Nay theo kinh điển mới dịch, theo chính âm trong bản văn bằng Phạm ngữ là Na lạc ca, có nghĩa là chỗ hết sức khổ của con người, nên gọi là Nại lạc  ca. 

Hỏi: “Tại sao chỗ lớn và thấp nhất gọi là vô gián địa ngục?”.

Đáp: Vì chỗ ấy luôn luôn chịu khổ, không có vui vẻ xen vào, nên gọi là vô gián. Hỏi: Trong các địa ngục khác, vì có ca múa, ăn uống, hưởng quả Dị thục vui vẻ, nên không gọi là vô gián chăng?

Đáp: Trong các địa ngục khác, tuy không có quả Dị thục vui vẻ, nhưng có quả Đẳng lưu vui vẻ, như luận Thi Thiết nói, trong ngục Đẳng hoạt, có lúc được gió mát thổi đến, huyết thịt được mọc lại, có lúc phát ra tiếng nói: “Sống lại!”. Các chúng sinh ở đấy bỗng nhiên sống lại. Chỉ vào lúc huyết thịt mọc lại và sống lại như thế, mới tạm thời sinh ra vui vẻ xen lẫn trong chịu khổ, nên không gọi là vô gián”.

18 Tầng Địa ngục ở đâu

Như luận Bà sa có câu hỏi rằng: “Địa ngục ở tại chỗ nào?”

Đáp: “Đa số ở tại phía dưới châu Thiệm Bộ này”.

Lại hỏi: “Sắp xếp ra sao?”

Đáp: “Từ châu này đi xuống bốn vạn du thiện na thì đến đáy của địa ngục Vô gián. Ngục Vô gián ngang dọc cao thấp đều rộng hai vạn du thiện na. Từ đây đi lên một vạn chín ngàn du thiện na, trong đó sắp xếp bảy ngục còn lại.

Nghĩa là kế trên có ngục Nóng nhất. Kế trên có ngục Nóng. Kế trên có  ngục Kêu gào lớn. Kế trên có ngục Kêu gào. Kế trên có ngục các thứ hợp. Kế trên có ngục Dây thừng đen. Kế trên có ngục Sống lại. Địa ngục này ngang dọc đều rộng một vạn du thiện na. Năm trăm du thiện na là đất sét trắng, năm trăm du thiện na là bùn sình”. Có người nói: “Từ dưới lớp bùn sình này có ngục Vô gián nằm ở chính giữa, bảy ngục còn lại nằm bao bọc chung quanh. Giống như làng xóm bao quanh đô thành ngày nay vậy”.

Hơn nữa, mỗi một ngục lớn có mười sáu tầng. Nghĩa là mỗi ngục có bốn cửa, ngoài mỗi cửa có bốn tầng. Thứ nhất là tầng tro nóng. Trong tầng này, tro nóng cao lên ngập gối. Thứ hai là từng phẩn uế. Trong tầng này ứ đầy phẩn uế. Thứ ba là tầng mũi nhọn. Trong tầng này lại có ba loại:

*
  1. Một là đường dao nhọn. Trong đường này sắp xếp dao nhọn chĩa mũi tên, làm thành đường đi.
  2. Hai là rừng lá kiếm. Trên rừng này đều lấy kiếm bén mũi làm lá.
  3. Ba là rừng kim sắt. Nghĩa là trên rừng này đều có mũi kim sắt dài mười sáu lóng tay.

Ba loại trong tầng mũi nhọn này tuy tên khác nhau, nhưng cùng có lá sắt giống nhau, nên được xếp chung vào một tầng. Thứ tư là tầng sông nóng. Trong tầng này có nước mặn nóng. Gộp chung cả địa ngục này thành ra mười bảy. Như thế, tám ngục lớn gộp chung với các tầng phụ thuộc thành ra một trăm ba mươi sáu chỗ.

Do đó, kinh nói có một trăm ba mươi sáu  ngục. Bởi thế, kinh Trường A hàm bảo rằng: “Tổng cộng có tám địa ngục lớn. tám ngục lớn này đều có mười sáu ngục nhỏ bao bọc chung quanh, giống như phía ngoài bốn châu lớn có tám vạn châu nhỏ bao bọc. Phía ngoài tám vạn châu nhỏ lại có biển lớn. Phía ngoài biển lớn lại có núi lớn Kim Cương. Phía ngoài núi lớn này lại có núi khác, cũng gọi là Kim Cương (kinh Lâu Thán gọi là núi Thiết Vi lớn). Ánh sáng của thiên thần nhật nguyệt đều soi sáng tới khoảng giữa hai ngọn núi này.

Thời gian chịu khổ trong Địa ngục bao lâu

Chúng sanh ở Địa ngục tội ác sâu nặng, nên thọ mạng rất lâu dài.

  • Chúng sanh ngục Đẳng Huợt thọ 500 tuổi. Một ngày đêm nơi đây bằng 16200 câu đê năm cõi người.
  • Chúng sanh ngục Hắc Thằng thọ 1000 tuổi. Một ngày đêm nơi đây bằng 32400 câu đê năm cõi người.
  • Chúng sanh ngục Chúng Hiệp thọ 2000 tuổi. Một ngày đêm nơi đây bằng 64800 câu đê năm cõi người.
  • Chúng sanh ngục Kiếu Hoán thọ 4000 tuổi. Một ngày đêm nơi đây bằng 129600 câu đê năm cõi người.
  • Chúng sanh ngục Đại Kiếu Hoán thọ 8000 tuổi. Một ngày đêm nơi đây bằng 259200 câu đê năm cõi người.
  • Chúng sanh ngục Viêm Nhiệt thọ 16000 tuổi. Một ngày đêm nơi đây bằng 518400 câu đê năm cõi người.

Như thế cứ tăng gấp đôi cho đến ngục Cực Nhiệt, chúng sanh thọ nửa trung kiếp. Ngục Vô Gián chúng sanh thọ một trung kiếp. (Kinh Giảo Lượng Thọ Mạng, Luận A Tỳ Đàm)

Vua Diêm La cai quản Địa ngục là ai

Như các kinh Vấn Địa Ngục và Tịnh Độ Tam Muội nói: “Tổng quát, địa ngục có một trăm ba mươi bốn chỗ. Trước tiên, thuật tên và chỗ cư trú của chúa tể địa ngục. Vua Diêm La ngày xưa là quốc vương Tỳ sa cùng với vua Duy Đà Thủy Sinh giao chiến, binh lực yếu hơn, nên lập lời thề cầu nguyện làm chúa tể địa ngục. Có mười sáu vị tướng tá thống lãnh hàng trăm vạn quân sĩ, đầu mọc sừng, hai tai vểnh lên vì giận dữ, cùng lập lời thề, sau này sẽ xin kính giúp nhà vua trừng trị tội nhân ấy.

Quốc vương Tỳ Sa chính là vua Diêm La hiện nay. Mười tám vị đại thần là các tiểu vương ngày nay. Trăm vạn quân lính là bọn ngục tốt vậy”.

Vua Diêm La cũng phải thọ hình phạt

Lại nữa, kinh Trường A hàm nói: “Phía Nam châu Diêm phù đề có núi Kim cương. Trong đó có cung điện của vua Diêm La, ngang dọc rộng sáu ngàn do tuần. Mỗi ngày đêm, vào lúc canh ba, có vạc đồng tự nhiên xuất hiện trước điện. Nếu vạc đồng chạy vào trong cung, nhà vua đâm ra sợ hãi, bỏ chạy ra ngoài cung. Nếu vạc đồng chạy ra ngoài cung, nhà vua bỏ chạy vào trong cung.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *